Diễn Đàn - Thanh xuân mỗi người có ai không từng sai lầm?
Đọc và ngẫm: "Lại như xét bệnh còn lơ mơ, sức học còn non đã cho thuốc chữa bệnh, đó là tội dốt nát. [Trích 8 tội cần tránh - Lê Hữu Trác] "
Chú ý: Các nội dung sai QUY ĐỊNHLuật chính tả sẽ bị XÓA
Nếu bạn đang gởi bài, hãy đọc qua bài này!
+ Tạo chủ đề mới
Đang hiện 1 đến 1 của 1

Chủ đề:
Thanh xuân mỗi người có ai không từng sai lầm?

  1. #1
    Thành viên mới Thuytien146's Avatar
    Tham gia
    Jul 2018
    Bài viết
    1
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn 0/0 bài

    Mặc định Thanh xuân mỗi người có ai không từng sai lầm?

    Tình yêu năm 16,17 trong vắt, ngọt ngào, tha thiết tuy chẳng đi với nhau được đến cuối đường nhưng nhiều năm sau mỗi khi nghĩ lại trong lòng lại ấm hơn một chút. Tiếc thật, tôi không được cảm nhận thứ tình yêu trong trẻo ấy. Những tình yêu của tuổi trưởng thành nghĩ lại chỉ thấy lạnh lẽo xót xa.
    Lần đầu tôi dừng lại bên cạnh một người là năm 19-cô sinh viên năm 2 đại học. Ừ cái môi trường đầy cám dỗ ấy có thể là thiên đàng cũng có thể là địa ngục với những cô gái chớm chạm chân vào đời. Tôi luôn tự tin rằng mình khác những cô gái đó, từ nhỏ tôi đã bắt đầu bước chân ra cuộc sống, cứ ngỡ ngần ấy năm ít nhiều khiến bản thân nhìn rõ cuộc sống kia hơn, những vấp ngã trước tuổi khiến bản thân vững vàng hơn, có thể thoát khỏi cái lưới khổng lồ của xã hội. Tiếc rằng lòng người quá sâu xa, đi mãi cũng không thể thấu. Hay tại vì tôi còn quá ngu dại?
    19-20 tuổi sống trong cái xã hội người ta gọi là tây hoá, gọi là phát triển, tôi đến với một mối tình, tất nhiên trong đó có cả tình dục. Bản thân phải thừa nhận không phải tôi điên dại chạy theo tình yêu mà là tôi có phần Ngu phần Khờ. Bởi vốn tôi luôn tự hỏi tôi có yêu anh ta thật k? Chẳng lạ cái chuyện quan hệ trước hôn nhân, chuyện tình một đêm trong cái giới trẻ ngày nay. Biện pháp phòng tránh cũng đến năm bảy loại. Nếu có ai dại không dùng thì nghiễm nhiên thành bà mẹ trẻ, có chồng hoặc chửa hoang, cũng có thể mang tiếng ác mà vứt bỏ đi giọt máu của mình.
    Nghịch lý ở đây là tôi có dùng biện pháp, nhưng lại nằm ở 20% trường hợp không may mắn khi vẫn có thai. Lại xui dủi thế nào tôi lại nằm trong 2-3% những người chửa ngoài tử cung. Cho dù tôi muốn làm mẹ hay không, cho dù tôi có muốn sống ác hay không thì đứa bé cũng không thể giữ lại sau 2 tháng 15 ngày ở trong người tôi. Đáng hận là tôi không hề biết đến sự suốt hiện của cái thai cho đến ngày khối thai vỡ ra trên vòi trứng của mình, tôi bắt buộc bỏ cái thai, cắt bỏ thêm vòi trứng trái, giảm đi 50% khả năng làm mẹ. Không phải tôi ngu đến mức không biết các kiến thức sinh sản mà để hơn 2 tháng mới biết mình có thai. Ông trời như trêu ngươi tôi vậy. Tôi chưa từng chậm kinh.

    2 tháng 15 ngày cũng là khoảng thời gian tôi và chủ nhân của cái thai chấm dứt mọi mỗi quan hệ. Ai có thể ngờ được bao lâu ở cạnh nhau không sao, đến cái ngày dứt áo từ nhau lại để lại trong nhau nỗi đau lớn đến thế. Ngày tôi lên bàn mổ, anh ta cũng xuất hiện, ân cần chăm sóc nhưng tận duyên, chúng tôi chẳng thể quay lại. Chỉ còn lại tôi, với nỗi đau mất con, với khả năng không thể làm mẹ nữa, sau này cũng chẳng có người đàn ông nào chấp nhận đứa con gái hư hỏng như tôi. Cảm giác như cuộc đời đặt dấu chấm hết rồi vậy.
    Tôi viết ra đây, coi như bí mật lớn nhất đời tôi được giải toả, một phần hy vọng không có cô gái trẻ nào ngây dại phạm phải sai lầm không thể lấy lại như tôi.

    LUONGYVIET đã sửa vào 31-07-2018 lúc 04:30 PM.

+ Tạo chủ đề mới

# Đăng bình luận qua Facebook

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •