Trong văn chương bình dân Việt Nam, chó gần gũi thân mật với con người đã phát sinh nhiều câu ca dao tục ngữ ý nghĩa sâu sắc thú vị nếu ta chịu nghĩ suy:

-Con không chê cha mẹ khó; chó không chê chủ nghèo.
-Chó đâu có sủa chỗ không; chẳng thằng ăn trộm cũng ông ăn mày.
-Nào ai buôn bán trăm bề; đâu bằng nuôi chó huyền đề bốn chân.
-Chó khôn tứ túc huyền đề; tai thì hơi cúp, đuôi thì hơi cong.
-Con chó chê khỉ lắm lông; khỉ lại chê chó ăn dông nằm dài.
-Nhà bà có con chó đen; người lạ nó cắn người quen nó mừng.
-Con mèo con chó có lông; cây tre có mắt, nồi đồng có quai.
-Bực mình con chó sủa dai; sủa nguyệt lâu đài, sủa bóng nguyệt lu.
-Hát cho chó cắn bỏ lông; hát cho con gái bỏ chồng mà theo.
-Chó mà điên dại có mùa; người mà điên dại không mùa không năm.
-Lạc nhà nắm đuôi chó; lạc ngõ nắm đuôi trâu.
-Con mèo làm bể nồi rang, con chó chạy lại để mang lấy đòn.
-Làm người thì khó; làm chó thì dễ
– Chó treo mèo đậy
– Chó nhảy bàn độc
– Xít chó bụi rậm
– Nói dai như chó nhai giẻ rách
-Chó giữ nhà; gà gáy sáng
– Ráng mỡ gà thì gió; ráng mỡ chó thì mưa
– Chó giống cha; gà giống mẹ
– Nói dối như chó ăn vụng bột
– Chó ngáp phải ruồi
– Chó chui gầm chạn
– Lên voi xuống chó
– Hàm chó vó ngựa
– Đánh chó ngó mặt chủ
– Treo đầu dê, bán thịt chó
– Chó chết hết chuyện….