Diễn Đàn - Phương pháp nước tiểu trị liệu urine therapy
Đọc và ngẫm: "Rượu nhạt uống lắm cũng say. Người khôn nói lắm dẫu hay cũng nhàm. [Ngạn ngữ Việt nam ] "
Chú ý: Các nội dung sai QUY ĐỊNHLuật chính tả sẽ bị XÓA
Nếu bạn đang gởi bài, hãy đọc qua bài này!
+ Tạo chủ đề mới
Trang 1 trên 2 12 CuốiCuối
Đang hiện 1 đến 10 của 11

Chủ đề:
Phương pháp nước tiểu trị liệu urine therapy

  1. #1
    Thành viên mới Ngọc123's Avatar
    Tham gia
    Jan 2018
    Bài viết
    8
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn 0/0 bài

    Mặc định Phương pháp nước tiểu trị liệu urine therapy

    Chào các bạn hôm nay rất hân hạn được làm quen và giao lưu y học với các bạn, tôi là người trải nghiệm qua phương pháp trị bệnh bằng nước tiểu bản thân gọi là urine therapy, rất hay muốn gửi đến các bạn tập tài liệu nghiên cứu giúp người .

    1.[Nội dung ẩn, đăng nhập để xem]

    2.[Nội dung ẩn, đăng nhập để xem]

    3.[Nội dung ẩn, đăng nhập để xem]

    4 [Nội dung ẩn, đăng nhập để xem]

    5 [Nội dung ẩn, đăng nhập để xem]

    6 [Nội dung ẩn, đăng nhập để xem]


  2. #2
    Người quét lá LUONGYVIET's Avatar
    Tham gia
    Mar 2011
    Đến từ
    Xứ ngàn hoa
    Bài viết
    1,861
    Cám ơn
    244
    Được cám ơn 1,018/667 bài

    Mặc định Hỏi đáp y học: Trị bệnh bằng nước tiểu.


    Bác Sĩ Hồ Văn Hiền

    Kính gởi Bác sĩ Hồ Văn Hiền,

    Tôi thường xuyên nghe và đọc các bài của Bác sĩ trong chương trình của VOA. Tôi luôn tâm đắc với cách làm việc và kiến thức uyên bác của Bác sĩ.

    Cũng là một người trong nghề, có một vấn đề đã canh cánh tôi suốt nhiều năm qua mà "chưa biết giải tỏa cùng ai." Nhiều lần định hỏi Bác sĩ nhưng vì lý do nầy hay lý do khác lại thôi. Nay tôi mạnh dạn nêu lên đây mong Bác sĩ giúp đỡ.

    Trong quá trình theo dõi bệnh nhân thuộc nhóm miễn dịch như: hen suyễn, urticaria... Theo tôi biết chỉ điều trị triệu chứng và kéo dài suốt đời.
    Hơn 10 năm qua tôi đã cho 2 nhóm bệnh nhân trên: Mỗi buỗi sáng uống 1 ly chanh đường pha 1 muỗng cặn lắng nước tiểu của chính bệnh nhân. Uống liên tục trong 4 tháng/năm, có thể lặp lại năm sau, điểm khởi đầu sớm hơn lần trước 4 tháng, nếu chưa thấy thuyên giảm. Với suy nghĩ rằng chanh đường giúp tăng sức đề kháng và cặn lắng nước tiểu có chứa nhiều chất độc do cơ thể thải ra giúp cơ thể tạo ra một số kháng thể nhất định. Tất cả những suy nghĩ trên của tôi đều mang cảm tính, thiếu cơ sở khoa học. Tuy nhiên với nhiệt tình với người bệnh và nhất là nghĩ rằng cũng vô hại nên tôi đã áp dụng. Qua theo dõi tôi thấy kết quả khá hấp dẫn. Nhưng nỗi băn khoăn lớn nhất vẫn là phương pháp nghiên cứu và luận chứng khoa khọc. Do trình độ hiểu biết về miễn dịch học nhất là việc tạo miễn dịch qua đường uống đối với các hóa chất còn rất yếu, nên tôi rất phân vân không biết nói cùng ai. Nay biết Bác sĩ là người say mê nghiên cứu khoa hoc, đọc nhiều và nghiên cứu sâu nhiều vấn đề, nên tôi xin ý kiến của Bác sĩ về vấn đề trên.

    Tôi xin cảm ơn!

    ------------------------------

    Bác sĩ Hồ Văn Hiền góp ý:

    Tôi xin hồi âm thư của vị thính giả trong ngành y tế muốn bàn về phương pháp trị liệu bằng nước tiểu (urine therapy.) Tôi không dùng từ trả lời vì theo như trong thư, người viết đã nhiều kinh nghiệm thực hành trong lãnh vực này. Do đó chỉ xin góp ý vài điểm để chúng ta học hỏi thêm về một phương pháp "y khoa lề trái này" (alternative medicine.)

    Trên vị trí bác sĩ hành nghề ở Mỹ, bằng hành nghề chỉ cho phép bác sĩ được thực hành y khoa theo những "chuẩn mực cộng đồng" (community standards) và trong giới hạn của các chuần mực đó mà thôi. Nếu đi ra ngoài và kết quả không tốt hoặc bệnh nhân than phiền, người hành nghề y khoa khó bảo vệ cách chữa trị của mình nếu đại đa số các chuyên gia ra làm chứng đều không đồng ý với mình.

    Ở Mỹ, cũng như nhiều nước khác mà tôi được tham khảo, trị liệu bằng nước tiểu (urine therapy) không được y giới công nhận là có giá trị vì không có bằng chứng, khảo cứu chứng minh.

    Cách đây hơn 20 năm, một bác sĩ chuyên khoa dị ứng và miễn nhiễm (allergy and immunology) ở California cũng gặp khó khăn vì dùng nước tiểu bệnh nhân để chữa dị ứng, mặc dù nhiều bệnh nhân "công nhận" là ông chữa kết quả tốt trong những ca gần như không trị được.

    Ông bác sĩ này cho bệnh nhân nhịn uống nước trong chừng 12 giờ. Đến giờ thứ 9, bệnh nhân được tiếp cận với chất gây dị ứng (kháng nguyên, antigen, allergen), 3 giờ sau đó, lấy nước tiểu. Theo thuyết của bs này, trong nước tiểu đó có những kháng thể chống lại các kháng nguyên trên. Ông “lọc” mẫu nước tiểu và cho là mỉnh gạn được các kháng thể và chích chất gạn lọc đó vào bệnh nhân. Một loạt chích như vậy, bệnh nhân trả chừng 500 đô la Mỹ.

    Nên nhớ cách giải thích của bác sĩ trên về các tác dụng kháng thể trong nước tiểu [sản xuất ra sau khi tiếp xúc với kháng nguyên] không được chứng minh bằng một nghiên cứu khoa học nào từng được công bố. Uỷ ban Y tế California (Board of Medicine) buộc tội ông "đi quá xa các chuẩn mực cộng đồng" y tế California, cơ quan DEA (kiểm soát thuốc) điều tra ông và ông bị đe dọa rút bằng hành nghề. Theo bác sĩ này, thì tiểu bang đã hành sử như vậy do "chính trị nhiều hơn là do khoa học." Hai mươi mấy năm qua, tôi không thấy một trường hợp nào nêu lại vấn đề này, và không biết câu chuyện trên ngả ngũ như thế nào.(1)

    Ví dụ này cho thấy, trị liệu pháp dùng nước tiểu gây thật nhiều tranh cãi, gây nhiều cảm tính trong mỗi người, và hiện nay theo như tôi biết chưa có khảo cứu nào có kiểm chứng, (randomized, controlled study) để chúng ta áp dụng theo nguyên tắc y khoa thực chứng (evidence medicine.)

    Tuy nhiên, trước khi được chứng minh là đúng, biết bao nhiêu lý thuyết thực hành đều đã từng bị nghi ngờ, có khi khi khinh thường nữa, và xếp bên lề trái. Ngoài ra, nhiều chuyện y khoa thực hành mới xem qua thì rất "ghê gớm"; ví dụ trong một số bệnh ruột nhiễm trùng Clostridium difficile (CDI) nặng không có kháng sinh để chữa người ta phải cho bệnh nhân "nuốt phân", hoặc bơm vào ruột già, mà tên thuật ngữ y khoa gọi là "fecal transplant" để tái thiết lập "flora"("hệ thực vật) trong ruột già gồm những vi khuẩn bình thường thân thiện cho sức khoẻ người bệnh.

    1. Nước tiểu từng được dùng để chữa bệnh từ thời cổ đại, Tây phương cũng như Đông phương. Ở La mã ngày xưa, chính quyển còn thu thuế trên nước tiểu được thu thập từ các nhà tiểu tiện công cọng.

    2. Dùng nước tiểu của chính người bệnh để chữa bệnh cho người đó gọi là autogenous urine therapy (auto: tự mình, “genous” =sinh ra, urine= nước tiểu, therapy= trị liệu.)

    3. Gần đây hơn, năm 1978, cựu thủ tướng Ấn Độ Morarji Desai tiết lộ trên TV Mỹ rằng ông uống nước tiểu mình để chữa bệnh, và cho rằng nước tiểu là một phương thuốc rẻ tiền cho người Ấn thiếu thốn thuốc men và nghèo. Ấn Độ giáo mô tả nước tiểu là "nước tinh khiết", và phương pháp dùng nước tiểu để trị bệnh, bảo tồn sức khoẻ gọi là amaroli.

    4. Ngược lại, đạo Hồi xem đấy là "chất độc", ô uế, tối kỵ cho việc hành lễ tôn giáo (theo Bách khoa Wikipedia.)

    5. Cũng theo amaroli, uống nước tiểu lúc sáng sớm trước khi mặt trời mọc giúp tĩnh tâm (meditation) tốt hơn. Người ta giả thuyết cho rằng lúc chừng 2 giờ sáng, tuyến pineal gland não bộ tiết chất melatonin vào máu ở mức cao nhất (giảm tiết melatonin lúc chúng ta thức giậy, thấy ánh sáng), và có thể lúc sáng sớm trước rạng đông, nước tiểu chứa nhiều melatonin, và melatonin giúp người tập yoga tĩnh tâm dễ hơn. Tuyến pineal gland (hay epiphysis) này nhỏ (5-8 mm) hình giống trái thông, nên có tên như vậy (pine=thông; pineal gland = tuyến hình trái thông; Descartes, nhà triết học Pháp thế kỷ thứ 17, cho rằng tuyến này là nơi thể xác và linh hồn gặp nhau,và một số triết gia xem đây là "Con Mắt Thứ Ba" phụ trách sự “soi sáng tâm linh” (spiritual enlightenment.)

    6. Phần đông những bài báo hướng dẫn đều khuyên dùng nước tiểu buổi sáng sớm, giữa dòng (midstream), và chỉ dùng lượng rất nhỏ thôi.

    7. Trong y học hiện đại, có hai thuốc đắt tiền và quan trọng được trích ra từ nước tiểu: Premarin (hormon nữ) lấy từ nước tiểu ngựa mang thai, và urokinase, thuốc làm tan các cục máu đông trong tĩnh mạch, để làm máu lưu thông lại; urokinase được khám phá năm 1947, trích ra từ nước tiểu người.

    8. Nước tiểu chứa chừng 95% nước, và phần còn lại gồm những chất khoáng, điện giải, hormone, các chẩt amino acid, các vitamin C, biotin, riboflavin, B6, B12, các kim loại như Fe, Zinc, các chất có hoạt tính trên hệ thần kinh như serotonin, epinephrine, tất nhiên là ở liều lượng rất nhỏ.

    9. Nói chung, nứoc tiểu là một sản phẩm lọc máu, cơ thể thải ra phần dư thừa. Cho nên trừ trường hợp cơ thể bị nhiễm độc, hay nhiễm trùng, người ta không xem nước tiểu là một chất độc (not toxic.)(2)

    10. Trong trường hợp chích vào da, một trong những lo ngại có thể xảy ra (tuy chưa ai chứng minh là có xảy ra), là kháng nguyên từ thận người bệnh nếu tồn tại trong nước tiểu, sau khi được chích vào chính người đó,có thể làm cơ thể sản xuất ra những kháng thể chống lại chính thận của người đó (autoantibodies).

    Riêng về bệnh dị ứng, ngoài thuyết các kháng thể của ông bs California nói trên, nhiều sách báo của alternative medicine nói về giả thuyết là nước tiểu chứa chất gọi là proteose có khả năng tăng đề kháng cơ thể (3). Theo những người đề ra thuyết này proteose lấy từ nước tiểu mới là kháng nguyên allergen trung thực đối với người bệnh vì nó đã từng đi qua cơ thể của người bệnh, do đó tốt hơn các kháng nguyên lấy từ ngoài trong việc kích thích hệ miễn nhiễm (ví dụ lấy phấn bông, bột trứng chích cho người dị ứng như trong cách chữa dị ứng thông thường).

    Ở Mỹ, có một trường phái y học "lề trái" gọi là homeotherapy, nguyên tắc tương tự như " dùng độc trị độc." Theo luật "Law of Similars"(định luật các chất tương tự), họ dùng chất hay nhân tố gây ra một bệnh nào đó ở một liểu lượng cực nhỏ (ví dụ pha thật loãng nhiều lần) để kích thích hệ miễn nhiễm người đó cho mạnh thêm. Urine therapy cũng được dùng trong homeopathy. (homeo=giống nhau, pathy= bệnh; trường phái này xuất phát từ Đức, do BS Hahnemann [1755-1843], có nghĩa là trước thời phát triển y học khoa học hiện đại).

    Tuy nhiên hiện nay người ta nghĩ rằng dị ứng không phải là do người bệnh thiếu đề kháng với một chất nào đó, mà là kết quả của một loại đề kháng không theo lối thông thường, sinh ra các kháng thể IgE. Hơn nữa chất proteose này chưa được chứng minh.

    Nếu nghe theo một số những người hâm mộ trị liệu pháp này, thì họ tin rằng nước tiểu là một loại thần dược giải quyết mọi thứ từ ung thư, lao, dị ứng, mệt mõi mạn tính... Một thứ quá tốt đẹp để có thật (too good to be true), nhất là từ nơi người bệnh thải ra.

    Không phải bệnh dị ứng nào cũng kéo dài suốt đời. Trẻ em bị dị ứng nhiều hơn người lớn vì với thời gian, một số trường hợp đáng kể sẽ không còn phản ứng như trước, hoặc phản ứng nhưng nhẹ hơn trước với kháng nguyên nào đó, hiện tương gọi là tolerance (khoan dung, dung dưỡng.) Ngoài ra bác sĩ chuyên về dị ứng có thể dùng các chất kháng nguyên lượng nhỏ chích nhiều lần, với liều gia tăng dưới da bệnh nhân (allergy shots, immunotherapy.) Hiện nay, người ta đang nghiên cứu nhiều về "oral immunotherapy", chữa dị ứng "miễn nhiễm liệu pháp" qua đường miệng, khỏi phải chích.

    Tôi chỉ xin đóng góp với vị thính giả vài kiến thức thú vị về loại trị liệu tuy cổ xưa nhưng lại còn đang tranh cãi hiện nay.

    Trên thực tế, xin nhắc lại trị liệu dùng nước tiểu không được giới y khoa Mỹ công nhận, mặc dù trên internet có rất nhiều ngừoi làm chứng cho phương pháp này. Những điều nói trong câu chuyện hôm nay hoàn toàn có tính cách thông tin. Xin nhắc lại, không nên tự mình làm thử cho mình hay cho người khác.

    Bác sĩ Hồ Văn Hiền.

    ----------------------------------------

    References:
    1) [Nội dung ẩn, đăng nhập để xem]
    2) Jeff Lowe. Urine Therapy. [Nội dung ẩn, đăng nhập để xem]
    3) N. Franklin Adkinson Jr. Middleton’s Allergy. Principles and Practice. Page 1623.

    <img src=http://www.benhhoc.com/image.php?type=sigpic&userid=7049&dateline=1326805801 border=0 alt= />

  3. Có 1 người đã cám ơn LUONGYVIET: Ẩn / Hiện tất cả


  4. #3
    Người quét lá LUONGYVIET's Avatar
    Tham gia
    Mar 2011
    Đến từ
    Xứ ngàn hoa
    Bài viết
    1,861
    Cám ơn
    244
    Được cám ơn 1,018/667 bài

    Mặc định Nước tiểu là thức uống tốt cho sức khỏe?

    [Nội dung ẩn, đăng nhập để xem]

    Nước tiểu là thức uống tốt cho sức khỏe?

    (16:04 | 14/05/2012)
    - Nhiều thế kỷ trước đây, nước tiểu từng trở thành một loại thức uống phổ biến cho sức khỏe và được coi là phương pháp chữa bệnh hiệu quả.
    Nhiều thế kỷ trước đây, nước tiểu từng trở thành một loại thức uống phổ biến cho sức khỏe và được coi là phương pháp chữa bệnh hiệu quả.

    Bình thường, nước tiểu vốn vô trùng (trừ khi bạn mắc một loại bệnh nào đó về thận). Ngày trước, nó vẫn được sử dụng trong việc điều trị nhiều căn bệnh khác nhau như lở loét, rụng tóc và chóng mặt.



    Một số loài vật cũng có lúc tự uống nước tiểu của mình như thế này. (Ảnh: Siegfried Kramer/Superstock).

    Cuốn sách “Nước tiểu Trị liệu: vị thuốc tiên của Thiên nhiên cho sức khỏe tốt” (Urine Therapy: Nature's Elixir for Good Health) có ghi lại một số bài thuốc dùng nước tiểu độc đáo của người xưa: Nếu chóng mặt do vấn đề liên quan đến sự tuần hoàn của máu hay do thời tiết, thiên nhiên… thì hãy lấy nước tiểu “mới ra lò” thoa lên cổ và tóc ngày 2 lần, buổi sáng - tối. Bên cạnh đó, trước mỗi lần gội đầu, bạn hãy massage da đầu bằng nước tiểu và để trong vòng ít nhất 1 giờ.

    Ngoài ra, ở Trung Quốc, Ấn Độ, Đông Nam Á,… người dân vẫn có quan niệm dân gian uống nước tiểu phòng bệnh. Thậm chí một số nơi còn dùng để nhỏ vào mắt, vào tai, vào nước súc miệng, vào nước tắm, và có khi là điều trị mụn trứng cá.

    Tuy nhiên, khoa học hiện đại nhìn nhận vấn đề này như thế nào?

    Các nhà khoa học cho biết, nước tiểu chứa ít nhất 95% nước, 5% còn lại là những thứ không tốt cho cơ thể của bạn, đó cũng chính là lý do tại sao chúng lại bị “tống khứ” ra ngoài.

    Nó mang những chất điện phân dư thừa chẳng hạn như natri, clorua và kali (nước tiểu cũng mang vết tích của chất độc dư thừa trong các axit từ thận nhưng thiệt hại trong trường hợp này không đáng kể vì điều kiện là bạn phải uống lượng rất lớn).

    Chất điện phân cho phép một số tế bào trong cơ thể dẫn điện, tuy nhiên quá nhiều natri sẽ hút đi lượng nước đáng kể ra khỏi tế bào dẫn đến hiện tượng mất nước và quá nhiều kali thì lại dẫn đến một cơn đau tim. “Uống nó chẳng khác nào việc bạn đang uống nước biển”, Jeff Giullian, một bác sĩ chuyên trị các bệnh về thận ở Colorado nói.

    Nếu uống nước tiểu để tồn tại, sự nguy hại của nó còn tăng lên gấp bội khi mà tất cả các chất điện phân và axit xuất hiện với nồng độ lớn. Đấy là chưa kể đến việc nó cũng vô cùng khó ngửi.


  5. #4
    Thành viên mới Ngọc123's Avatar
    Tham gia
    Jan 2018
    Bài viết
    8
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn 0/0 bài

    Mặc định

    Xin xem tài liệu tôi trước nhé


  6. #5
    Thành viên mới Ngọc123's Avatar
    Tham gia
    Jan 2018
    Bài viết
    8
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn 0/0 bài

    Mặc định

    Bác sĩ John F.O Quinn
    VIỆN KHOA HỌC ĐỜI SỐNG
    Fort Plerco, Florida, MỸ






    NIỆU LIỆU PHÁP
    Tự chữa bệnh bằng dược chất
    NƯỚC TIỂU của cơ thể










    (Nguyên bản tiếng Anh ấn hành tại Mỹ năm 1980)














    NHÀ XUẤT BẢN THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH
    1989
    LỜI NHÀ XU ́T BẢN

    Cuốn sách Niệu Liêụ Pháp ( phương pháp tự chữa bệnh bằng nước tiểu ) này do Hội chữ thập đỏ quận 5 ,thành phố HỒ CHÍ MINH ,chuyển đến nhà sản xuất HỒ CHÍ MINH ,với lý do nhà sản xuất muốn phổ biến rộng trong nhân dân ,một cách chữa bệnh giãn tiện mà có khoa học ,không tốn kém tiền bạc ,mà đạt kết quả điều trị cao ,có thể áp dụng cho nhiều trường hợp bệnh khác nhau.
    Tác giả của cuốn sách này là bác sĩ john F .O'Quinn,viện khoa học và đời sống Hoa kỳ .Fort Pierce bang Florida,Mỹ.
    Ở nước ta từ xa xưa trong dân gian vẫn lưu truyền bài thuốc nước tiểu điều trị có kết quả ,không chỉ là bệnh ,chưa phai mờ hình ảnh những bà mẹ ,sau ngày sinh nở ,sáng sáng uống một bát nước tiểu của con trai,hình ảnh những anh chị em tù chính trị ở Côn Đảo,Bà Rá,Sơn La ...,uống nước tiểu làm thuốc tri bệnh ,̣ giảm đau ,anh bộ đội Cụ Hồ ,trên đường hành quân xa chống giặc ,cũng nhiều lúc dùng chống khát ,hay cũng có rửa chân.
    Tuy nhiên một phương pháp tự chữa bệnh bằng nước tiểu được có nghiên cứu tương đốí có hệ thống lý thuyết và cả thực hành ,như cuốn Niệu Liêụ Pháp này ,thì hầu như chưa có.
    Trong tinh thần phát huy kinh nghiệm cổ truyền y học dân gian ,coi trọng bài thuốc hay có thể khai khác,góp phần phòng và chữa bệnh cho nhân dân ,Nhà xuất bản thành phố HỒ CHÍ MINH chân thành xuất bản cuốn sách dịch này ,với mong muốn cho bạn đọc có thêm tài liệu nghiên cứu kham khảo,và áp dụng chữa bệnh cho bản thân mình và mọi người.
    Rất mong muốn được ý kiến ,sự góp ý của bạn đọc.


    NHÀ XU ́T BẢN THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH.
    THAY LỜI GIỚI THIỆU

    Đọc cuốn NIỆU LIỆU PHÁP, tôi rất vui mừng phấn khởi vì những bệnh nan y và nhiều bệnh khác sẽ tự chữa khỏi nếu bệnh nhân biết áp dụng NIỆU LIỆU PHÁP theo sách đã hướng dẫn. Bằng cái nhìn khoa học, tác giả đã phân tích và tổng hợp để giới thiệu cho ta tính năng của nước tiểu và dùng nó để điều trị được nhiều thứ bệnh.
    Một số người bệnh, tôi đã gặp và tự xác nhận rằng, chính họ đã tự chữa bệnh bằng nước tiểu của họ và đã có kết quả tốt.
    Với tư cách là một tổ chức nhân đạo và với sự ủng hộ của Xí nghiệp in Quận 5, chúng tôi xin được in lại và phát hành quyển sách này nhằm mục đích giới thiệu một phương pháp trị bệnh không tốn tiền, đem lại hiệu quả cao và góp phần thực hiện phương châm "thầy tại nhà, thuốc tại chỗ" trong chương trình chăm sóc sức khỏe ban đầu cho nhân dân ở Quận 5.
    Mong được các bạn nghiên cứu, tự chữa bệnh cho mình và phổ biến kinh nghiệm cho nhau nếu thấy áp dụng NIỆU LIỆU PHÁP có kết quả tốt. Những bệnh nan y nghặt nghèo, các bạn tự chữa khỏi giới thiệu bệnh, cách chữa trị và những kinh nghiệm thu thập được viết thư về Hội Chữ Thập Đỏ số 251, Trần Phú - Quận 5 ( Nguyễn Hoàng cũ) để chúng tôi có thực tế tổ chức hội thảo, đúc kết kinh nghiệm và phát huy phương pháp chữa bệnh rộng rãi hơn.


    HỘI CHỮ THẬP ĐỎ QUẬN 5
    Chủ tịch
    TRƯƠNG VĂN HỎI


    LỜI TRI N

    Tôi năm nay 58 tuổi. Đi kháng chiến chống Pháp ở núi rừng Trường Sơn, về thành phố bị tù đày tra đánh mang trên thân thể các căn bệnh kinh niên. Bệnh khổ đau dai dẳng là bệnh kiết lị làm hỏng đường ruột kéo dài gần 30 năm và mấy năm gần đây bị thêm bệnh tim mạch khá nặng.
    Được người bạn biết tôi bị bệnh kinh niên, giới thiệu cho tôi cách tự chữa trị bằng nước tiểu của bản thân mình ( NIỆU LIỆU PHÁP). Tôi lúc đầu cũng như bao người khác nghe nói uống nước tiểu cũng thấy ghê sợ gờm nhớm thế nào ấy và nói rằng bây giờ thuốc men khoa học tiến bộ lắm rồi, trị bệnh gì ghê quá vậy. Nhưng bệnh tật triền miên về đường ruột và tim mạch đã hành hạ thân xác tôi quá nhiều. Bước ra khỏi nhà là mang theo đủ các loại thuốc, không dám ăn các món lạ, các loại tôm, cua, trứng, không dám làm việc cử động nhiều.
    Khi nhận được bản dịch cuốn này (bản đánh máy), tôi đọc và sau vài ngày chần chừ ngần ngại, đã thử áp dụng và thấy hiệu quả ngay. Sau gần 20 ngày chữa trị gần như khỏi bệnh, sức khỏe tăng lên rõ rệt. Tôi vẫn tiếp tục sử dụng thoải mái loại thuốc trời cho này, đồng thời chỉ dẫn cho một số người bệnh khác chữa trị và đã thấy có hiệu quả rõ rệt.
    Chân thành tri ân tác giả, người dịch và bạn Tư Ngà đã cho tôi bản dịch đồng thời khuyến khích áp dụng NIỆU LIỆU PHÁP.
    Bệnh tật dai dẳng mấy chục năm trời, thuốc men, tiền bạc hao tốn khá nhiều, đã dùng đủ loại thuốc men Đông Tây và thuốc gia truyền nhưng cũng chỉ kiềm chế bệnh tật thôi chứ không hy vọng gì chữa khỏi được. Tôi cũng biết rất nhiều đồng chí, đồng bào nhất là số anh chị em tham gia chống Pháp-Mỹ do ăn rừng ngủ bụi, thiếu thốn, đói khát, khổ cực đã mắc nhiều thứ bệnh tật nan y kinh niên bất trị, trong hoàn cảnh chung của đất nước còn nhiều khó khăn, lương tiền không đủ sống, lấy đâu tiền để mua thuốc men, vừa khan hiếm, vừa đắt giá để chữa trị được những căn bệnh kinh niên, ngặt nghèo.
    Tôi thấy đây là phương thuốc hiệu nghiệm trị được bá bệnh, không tốn tiền, từ thành thị đến thôn quê...từ người giàu có, trí thức, đến người nghèo, khổ, kém văn hóa, người không bệnh, người có bệnh, người già, người trẻ đều dùng được cả để tự chữa bệnh, tự bồi dưỡng tăng thêm sức lực cho mình. Liều lượng ít nhiều cũng không gây ra phản ứng.. Thuốc từ thân thể chúng ta mà ra, ta có thể uống thoải mái hết số lượng nước tiểu của mình cũng không có hại. Điều quan trọng để chữa lành bệnh kinh niên, nan y là biết sống tư chế, giản dị trong ăn uống. Áp dụng một cách nghiêm túc phương pháp chữa trị nhất là xoa bóp ngâm tắm bằng nước tiểu, ăn uống theo sách đã chỉ dẫn. Những người áp dụng đúng NIỆU LIỆU PHÁP để chữa nhiều thứ bệnh đã phát biểu là NIỆU LIỆU PHÁP gần như thuốc thánh.
    Từ kết quả bản thân và qua một số bạn bè đã chữa trị một số bệnh nan y hiểm nghèo có hiệu quả. Tôi mong được phổ biến rộng rãi phương pháp chữa bệnh này, giảm bớt đau khổ, tốn kém cho nhiều người bệnh.

    CH N THÀNH TRI N
    Tháng 1-1989
    LÊ BA
    HỘI CHỮ THẬP ĐỎ QUẬN 5




    NIỆU LIỆU PHÁP
    Tự chữa bệnh bằng dược chất NƯỚC TIỂU của cơ thể

    NIỆU LIỆU PHÁP, phép tự chữa bệnh bằng dược chất (NƯỚC TIỂU) trong cơ thể, phát hiện ra sự thật đã bị che lấp về một phương cách trị liệu cải thiện sức khỏe, gia tăng khí lực, làm trẻ lại thân thể, chữa lành nhiều bệnh tật, từ chứng cảm nhẹ đến bệnh ung thư giai đoạn chót.
    Mục đích của tập sách này là để hướng dẫn đại chúng áp dụng NIỆU LIỆU PHÁP và làm thay đổi quan niệm rằng tất cả mọi loại bệnh tật đều phải chữa bằng các loại thuốc hoặc bởi các lương y, bác sĩ. Trong tập sách, nêu ra rất nhiều trường hợp chứng tỏ sự thật về cách trị bệnh cổ sơ mà khoa học này vốn đã bị ngành y lâu nay khước từ nên họ chưa từng nghiên cứu hay khảo sát về môn này.
    NIỆU LIỆU PHÁP là một phương pháp chữa bệnh không tốn tiền, cũng không cần chẩn đoán, tình trạng hồi phục hoàn toàn thường xảy ra một hai tuần lễ và ít khi vượt qua một tháng chữa trị.
    Làm việc tại Viện Khoa học Đời sống (Life Science Institute), chúng tôi không đưa ra một hy vọng giả tưởng mà đây là một phương pháp trị bệnh với tỉ lệ thành công rất cao.
    Life Science Institute là một tổ chức giáo dục không vì lợi nhuận kinh doanh. Tiền tài cống hiến của quý vị được miễn trừ thuế và sẽ được dùng để phổ biến thông điệp hướng dẫn khoa học đời sống trên khắp thế giới.






    ( Trích dẫn tờ TIME MAGAZINE 24-10-1977)

    "Ông MORAJI DESSI 81 tuổi, Thủ tướng Ấn Độ, làm việc 12 giờ mỗi ngày, liên tục du hành khắp cõi Ấn Độ, đọc diễn văn ở những cuộc mít tinh công cộng, thao thao bất tuyệt nói chuyện với các đồng bào của ông và điều khiến công vụ trong chính phủ bất kể giờ giấc khi cần.
    Vậy cái khí lực thanh xuân của ông bắt nguồn từ đâu? Nhờ ông dùng ít chút thức ăn tăng sức như: nước ép cà rốt, nước trái cây, sữa, sữa chua, mật ong, trái cây tươi, đậu phộng và chà là, năm nhánh tỏi. Thêm một điều nữa, ông uống chính nước tiểu của mình.
    Đầu tháng 10-1977, ông làm sửng sốt mọi người trong một buổi họp ở Hội Bài trừ bệnh lao tại Ấn Độ qua việc thông báo cho cử tọa biết liệu pháp tự chữa bằng nước tiểu trị khỏi bệnh ung thư và các chứng bệnh mắt kéo màng, vẩy nến. Ông nói ông đã trị khỏi bệnh lao cho em ông bằng cách này. Để trả lời câu hỏi mà một phóng viên đặt ra, ông nhìn nhận rằng: “Trong 5, 6 năm qua, mỗi sáng sớm tôi đã uống một ly nước tiểu của chính tôi- chừng 150cc-170cc. Nước tiểu rất tốt cho quý bạn và lại không tốn tiền. Ngay cả trong Thánh kinh cũng phán: Hãy uống nước tiểu từ giếng nước của chính người. Vậy thì giếng nước của chính người là cái gì? Đó là nước tiểu của quý vị. Nước tiểu là nước của đời sống."











    LỜI DẪN NHẬP


    Hầu hết những thông tin trong tập sách này được viện dẫn, trực tiếp hay gián tiếp, từ các tác phẩm "MANAV MOOTRA: Niệu liệu pháp tự động của R.M PATESL (Manav Mootra, Auto-Urine Theraphy), “THE WATER OF LIFE: A Trealies on Unien Therapy của L.W.ARMSTRONG (Nước của đời sống: Khái luận về Niệu Liệu Pháp)". Đối với một tín đồ Thiên Chúa, nhan đề tập sách sau cũng nói lên vấn đề. Trong một thế giới thiếu hểu biết về vấn đề này, chúng tôi không thể dùng lời lẽ nào xứng đáng hơn diến tả lòng tri ân của chúng tôi đối với hai phương pháp trên.
    Liệu pháp khác tả ra trong tập này là một phương pháp chữa bệnh hoàn toàn không dùng thuốc, tự chủ. Thành tố duy nhất là nước tiểu, một chất được biến chế ngay trong cơ thể, giàu về muối khoáng, kích thích tố và nhiều chất quan trọng khác.
    Nguyên nhân chính của bệnh tật thật giản dị, đó là sự thiếu vắng những chất cần có trong thận và sự xuất hiện những chất lẽ ra không nên có. Khoa học đã thấy rằng cơ thể sẽ sản sinh những enzym (diếu tố ) chính yếu cần thiết để tự chữa trị tật bệnh và những enzym này có nhiều trong nước tiểu. Vì lẽ chỉ cơ thể của chúng ta mới chưng cất được những dược chất kì diệu và cung cấp nổi các loại huyết thanh (serum) và kháng thể hoàn toàn nhất.
    "Nước tiểu" là thứ thuốc bổ hoàn toàn cho việc phục hồi sức khỏe và cho việc tiêu diệt các bệnh tật. Nước tiểu cũng cống hiến cả sức sống sinh động và khí lực tuổi thanh xuân cho người lớn tuổi. Nước tiểu còn là một chất chống độc. Thật ra, nước tiểu do một trang thiết bị thiên nhiên ở trong thân thể cung cấp không riêng cho con người và cho mọi loài sinh vật từ lúc ra đời. Nước tiểu chẳng bao giờ có thể thất bại, nếu ta dùng nó để trị bất luận bệnh nào một cách có hệ thống trong giai đoạn đầu của từng bệnh và trước khi bị tàn hoại bởi dùng các cách chữa khác.
    Trong NIỆU LIỆU PHÁP, không cần tới khâu chẩn bệnh, bởi lẽ chỉ một phương trị liệu này chữa khỏi mọi bệnh tật, ngoại trừ các tật bệnh gây ra bởi tình trạng chấn thương hoặc các tì tích về cấu trúc cơ thể.
    Khi uống vô cơ thể, nước tiểu được lọc đi, càng trở nên trong hơn, ngay cả trong một ngày chỉ uống nước tiểu. Thoạt tiên nó rửa ráy rồi tránh khỏi trệ úng khi cần, và sau cùng, xây dựng lại cơ quan phủ tạng, kênh rãnh, môn mạch, sau khi chúng đã bị bệnh tật tàn phá hao mòn. Thật ra, "nước tiểu" không chỉ xây dựng lại hai lá phổi, lá lách, gan, não tim, v.v... Mà cũng xây dựng lại, sửa sang các lớp vỏ não, màng bụng và các phủ tạng khác như đã được chứng minh trong trường hợp rất nhiều bệnh chết người như là bệnh lao ruột, tình trạng nguy ngập của bệnh viêm ruột già. "Nước tiểu" là dung dịch sống của thịt, máu và mô sống quan yếu.
    Người ta đã biện luận rằng điều không được đúng đắn là đưa trở lại thân thể một chất gì mà chính cơ thể đã đào thải ra. Thế nhưng nếu chúng ta trở lại với thiên nhiên, chúng ta sẽ tìm kiếm được gì? Lấy thí dụ cái nguyên tắc trộn lá vào đất làm phân bón như các nhà làm vườn thi hành. Thay cho phân bón khoa học, những đám lá rụng từ cành cây được họ ủ trở lại trong lòng đất. Từ đó những đóa hoa trở nên ngọt ngào nhất, những trái cây chín ngọt hơn, cây cối mọc khỏe hơn. Mặt khác khi vì lẽ nào đó lòng đất bị mất đi những hóa chất tạo ra bởi đám lá rụng, cây cối mọc trên mặt đất bị xơ xác, còi cọc hoặc tàn lụi sớm đi. Ý tưởng rằng thiên niên lãng phí gây hao mòn là sai lầm. Thiên nhiên chỉ tỏ ra lãng phí đối với chúng ta bởi lẽ chúng ta không hiểu biết thiên nhiên.
    Người ta cho rằng một trong những bản năng sinh học của mọi loài động vật là có ý cậy nhờ vào sự uống "nước tiểu" của chính chúng khi chúng mắc bệnh. Chúng tôi chắc rằng quý vị đã nhìn thấy sự kiện là những con vật liên tục liếm mình chúng. Bằng cách này, chúng đưa vào cơ thể chúng nhiều chất chống tình trạng nhiễm độc sau mỗi bữa ăn, các chất này như muốn chấn chỉnh mọi hư hại nào có vẻ như xảy ra bởi thức ăn không thích hợp, thậm chí gây độc. Trong nhịp biến hóa của xã hội, con người đã đánh mất khả năng tự bảo vệ đó. Nước tiểu cần cho việc duy trì các chức năng sinh học, trong thời kỳ khỏe mạnh và lập lại thăng bằng trong thời kỳ bệnh tật.
    Nghề y ngày nay đã tiến bộ và chi phối xã hội tới mức dường như NIỆU LIỆU PHÁP bị quên lãng không ai biết tới. Nhiều người tin rằng kĩ thuật y khoa tiến bộ là một dấu hiệu của nền văn minh tiến bộ, nhưng trong thực tế nó chứng tỏ cái thất bại hoàn toàn về hệ thống y học của chúng ta. Hàng tuần, hàng ngàn cuộc giải phẫu được thực hiện với nhiều kĩ thuật chói lòa chứng minh rằng người y sĩ hiện đại chẳng chữa trị được tật bệnh, giỏi lắm chỉ kiềm chế được bệnh tật mà thôi. Trên lãnh vực điều trị bệnh ung thư, người y sĩ chẳng đề xuất gì tốt hơn lưỡi dao mổ, radium và X-quang.
    Hằng năm, nhiều tỉ đô la đã tiêu dùng cho công cuộc nghiên cứu để tìm ra các thứ thuốc phòng và chữa nhiều bệnh khác nhau. Vậy mà tại sao số lượng bệnh nhân ung thư, tim mạch và tiểu đường lại tăng thêm một cách thảm hại? Việc sử dụng các thuốc uống, thuốc chích hiện đại cùng với chất radium, nhằm khống chế những bệnh đó nảy sinh ra nhiều phản ứng phụ đau lòng và gây ra nhiều bệnh do dùng thuốc sinh ra.
    Rất nhiều chuyên gia y học quy trách rằng các thuốc chủng chịu trách nhiệm chính về tình trạng gia tăng bệnh ung thư và tim mạch. Phép điều trị ung thư kiểu hiện đại đem lại thoải mái ban đầu, nhưng ở hơn 90% trường hợp, sớm hay muộn rồi cũng mang lại tình trạng suy sụp với những cơn đau đớn không chịu thấu cho bệnh nhân, cơn đau kéo dài cho tới phút lâm chung. NIỆU LIỆU PHÁP là phương cách lựa chọn hoàn hảo. Nó không chỉ đề xuất một bài thuốc thiên nhiên, nhưng là một liều thuốc chữa trị đảm bảo. Một người rộng rãi có thể lợi dụng triệt để thứ thuốc đại chúng này, còn như một người hẹp hòi thiển cận thì khó mà uống hoặc dùng nước tiểu. Thượng đế chẳng tạo dựng ra một y sĩ nào để giữ gìn sức khỏe thể chất của loài người hay của những sinh vật khác. Tuy nhiên ngài trang bị cho mỗi sinh vật một phương tiện dự phòng dưới hình thức "nước tiểu".
    Ta không thể tưởng nghĩ rằng trong việc giữ gìn sức khỏe, người ta thì nhờ vả vào sự trợ giúp bên ngoài, trong khi tất cả động vật, chim muông, côn trùng đều nương nhờ vào thiên nhiên. Mỗi sinh vật là một cơ thể hoàn chỉnh và sự tự chủ với một phương tiện giữ gìn sức khỏe của mình. Thi hào Pritam phát biểu: Lao mình sâu xuống biển, người thợ lặn can trường đó mò ra những hạt ngọc trai, còn những ai đó đứng trên bờ xem chẳng kiếm chác được gì. Chỉ có người nào thu can đảm vào trong tay, tống khứ niềm phê phán vào nước tiểu và uống nó ừng ực,chỉ người đó là có thể chữa khỏi bệnh mình.




















    PHẦN I
    LÝ THUYẾT VÀ THỰC HÀNH NIỆU LIỆU PHÁP


  7. #6
    Thành viên mới Ngọc123's Avatar
    Tham gia
    Jan 2018
    Bài viết
    8
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn 0/0 bài

    Mặc định

    I. TIỆN VÀ BẤT TIỆN CỦA NIỆU LIỆU PHÁP
    Những lợi điểm của NIỆU LIỆU PHÁP đã được những người chữa bệnh lưu động xưa ở Tây phương quảng cáo là ''Phương thuốc vạn năng'' hay là thuốc ''bá bệnh''. Viện Khoa học Đời sống chúng tôi không quảng cáo sản phẩm nào, nhưng chúng tôi truyền bá một phương pháp truyền bệnh mà thành phần thuốc men không có gì khác hơn là thành phần NƯỚC TIỂU của chính bệnh nhân vậy.
    Phép trị bệnh hoàn hảo và hợp thiên nhiên này hoàn toàn miễn phí đối với bệnh nhân.
    Những lợi điểm:
    1. Nước tiểu là một phương tiện giản dị, hợp thiên nhiên và tự cung cấp được cho sức khỏe.
    2. Nước tiểu sát khuẩn, chống độc và là thuốc bổ.
    3. Nước tiểu không tốn tiền gì, thế nhưng tính đến mặt lợi ích, nước tiểu thật là vô giá, không phải tiền bạc mà thiện ý và lòng xác tín nghiêm túc là cái giá duy nhất cho liệu pháp này.
    4. Nước tiểu hiệu nghiệm nhiều hơn bất cứ thứ thuốc nào.
    5. Nước tiểu đem thêm khí lực cho cơ thể, hạn chế tuổi già và loại trừ tình trạng suy nhược.
    6. Nước tiểu không độc hại và không bao giờ gây thương tổn cho cơ thể.
    7. Nước tiểu bổ dưỡng, dễ tiêu và là thuốc nhuận trường hiệu nghiệm nhất.
    8. Nước tiểu bảo vệ và phục hồi mọi tạng phủ, cơ quan trong thân thể.
    9. Không cần làm chẩn đoán bệnh tật khi chữa trị bằng NIỆU LIỆU PHÁP.
    10. Nước tiểu đều hữu ích cho cả Nam và Nữ giới, ở mọi lứa tuổi từ trẻ nít cho tới người già nua.
    NIỆU LIỆU PHÁP chữa lành nhiều bệnh mãn tính như: ung thư, bệnh bạch cầu, bệnh tim mạch, suy thận, tiểu đường, hen suyễn, teo đau cơ bắp.. Nhiều bệnh cấp tính như điếc, tổn thương mắt, các bệnh kinh nguyệt, vảy nến, béo phì, mụn cóc, u bướu, huyết áp cao, tình trạng già trước tuổi, mất trí nhớ, rụng tóc, viêm phổi, mắt kéo vẩy, tăng nhãn áp, phong thấp và kể cả chứng đái dầm thường được chữa lành nội một vài ngày. Trong những giai đoạn cuối, bệnh tật thường là khó trị. Tuy nhiên NIỆU LIỆU PHÁP chữa lành được bệnh, cứu khỏi được những cơn đau đớn cho bệnh nhân.
    Mặc dù các bệnh tật được gọi bằng nhiều tên khác nhau như trên đây nhưng thật ra chỉ có một bệnh: đó là tình trạng khó chịu và không lành mạnh của thân thể. Còn thuốc men để chữa lành bệnh tật là nước tiểu của chính bệnh nhân.
    Nước tiểu gồm nhiều đặc tính chống khuẩn và chống độc. Những đặc tính này kích thích bảo vệ cơ chế bên ngoài của thân thể bệnh nhân, làm cho cơ thể mạnh lên và miễn Nhiễm với hầu hết các vi khuẫn và độc tố gây chết người ,dùng nước tiểu tắm rữa bên ngoài làm da ,làm ẩm và làm mới làn da ,nước tiểu chữa lành và làm khô các vết thương ,làm êm dịu những vết bỏng tốt hơn bất cứ thuốc nào.
    Cách chữa trị này không tốn kém và vô hại, đơn giản như một liều thuốc vườn nhà .Do đó chẳng nên đến bác sĩ khám bệnh tật, cũng chẳng dùng đến thuốc thang hay giải phẫu gì để trị liệu.
    NIỆU LIỆU PHÁP giải một cách thích hợp lý về những sự kiện sau đây:
    a) Nó chuyển đến cơ thể tất cả những sinh tố cần thiết.
    b) Nó giúp cho kháng nguyên (antigens) và kháng thể (antibiotics) đã bị thận loại trừ lại trở nên hoạt động hữu hiệu trong cơ thể.
    C) Qua kinh nghiệm thực hànḥ, liệu pháp này cũng điều hóa các kích thích tố cơ thể.
    d) Những thành phần chuyển hóa trong nước tiểu có một ảnh hưởng rõ rệt lên tác dụng những hooc môn.
    E) Ngoài những vi sinh vật đi qua đôi thận sống, liệu pháp này cung ứng cho cơ thể những sản phẩm chuyển hóa của vi khuẩn, đó là các độc tố, và kháng độc tố.
    Người ta có thể cho rằng giá trị của liệu pháp liên quan chặt chẻ với tác dụng phức tạp của nhiều thành tố, NIỆU LIỆU PHÁP là một phương pháp kinh nghiệm chủ nghĩa, và tính hữu hiệu của liệu pháp này đã được chứng minh trong vô số trắc nghiệm lâm sàng.
    Điều bất tiện duy nhất của NIỆU LIỆU PHÁP là việc chấp nhận của xã hội như là một phương pháp trị liệu do cá nhân tự uống nước tiểu để trị bệnh .Giờ đây chúng tôi hân hạnh kể ra những trở ngại ngăn cản niệu liệu pháp trở thành phép chữa bệnh phổ biến:
    a) Nước tiểu thường được mô tả có mùi khó chịu đến mức chúng ta chỉ nghĩ tới uống nó là cảm thấy nôn mữa.Người ta biểu lộ sự ghê tởm của nước tiểu nhiều vẻ mặt khác nhau. Sự khó chịu này nói đến những người chưa bao giờ cố gắng uống nước tiểu. Theo kinh nghiệm riêng của tôi, những thứ thuốc khác còn khó chịu hơn nhiều và có những mùi tệ hại hơn.
    B) Bởi lẽ NIỆU LIỆU PHÁP không được thịnh hành nhiều năm trước đây, chúng ta không biết phương pháp khoa học để áp dụng nó.
    C) Các vị hành nghề các phương pháp trị liệu khác, vì quyền lợi riêng của họ đã nhân danh văn minh chống đối kịch liệt liệu pháp này.
    Sau khi cân nhắc những lợi điểm, chúng tôi thấy không thể nào tin rằng một người lại không thể cố gắng thử dùng nước tiểu và kết quả thực tế đưa lại sẻ có quan niệm và ý tưởng đúng đắn về NIỆU LIỆU PHÁP.
    Để kết luận ,chúng tôi phải phát biểu lại sáo ngữ cũ: " bạn có thể hướng dẫn cho một người về thứ nước của đời sống ,nhưng bạn không thể khiến hắn ta uống thứ đó đâu "
    Bệnh tật đau đớn dai dẵng ,thuốc men đủ loại tốn kém ,mổ xẻ kinh sợ ,nhức nhối quằn quại sẽ dẫn bạn đến NIỆU LIỆU PHÁP, nếu bạn đã được đọc ,được biết lợi ích của liệu pháp này .


    II. NGUỒN TRI THỨC THẤT TRUYỀN VỀ NIỆU LIỆU PHÁP
    Câu hỏi đầu tiên đương nhiên được nêu ra sau khi một người đã hướng dẫn về những lợi ích của NIỆU LIỆU PHÁP là tại sao nước tiểu rất có giá trị đối với sức khỏe lại bị thời đại của chúng ta dẹp xó? Câu trả lời duy nhất là quan điểm của chúng ta nhìn những giá trị đời sống ngày nay đã thay đổi. Là môn thuốc chữa bệnh, nước tiểu đã được dùng hơn 2000 năm trước. PLINTUS và GALENUS đã viết về nước tiểu trong y thư của hai ông.
    NIỆU LIỆU PHÁP ngày xưa là một thứ thuốc trị bá chứng đối với mọi bệnh tật. Đó là vị thuốc rất rẻ tiền và do dễ dàng sẵn có. Nhưng sự thật là nước tiểu vọt ra ngoài thân thể người ta được coi như một chất gớm ghiếc, dơ dáy, làm cho dân trí thức sợ hãi, đó là chưa kể đám người bình dân kém văn hóa.
    Ở Ấn Độ, phép trị liệu này được thi hành lén lút và chỉ những vị tăng đồ Mật tông và Đạo sĩ Du già chấp nhận nước tiểu là vị thuốc hiệu nghiệm và linh thiêng nhất cho việc chữa bệnh và là vị thuốc cần thiết cho việc giữ gìn sức khỏe. Qua thời gian, các tăng sĩ Mật tông và Du già duy trì liệu pháp này như điều bí truyền và ngay cả lúc hành trình thu thập, trong các tác phẩm của họ cũng không tiết lộ NIỆU LIỆU PHÁP cho bất khách bàng môn nào.
    Lý do thứ hai làm liệu pháp này tuyệt kích bởi ánh mắt người đời bởi vô số nghi lễ kéo dài đã dấu kín NIỆU LIỆU PHÁP trong bí mật. Nhân dân nói chung nhìn liệu pháp này với niềm kinh sợ và kính cần mà chẳng khi nào coi trọng nó như một phép chữa trị thật sự. Mặc dầu tất cả những điều đó, NIỆU LIỆU PHÁP dưới những hình thức này nọ vẫn vận hành trong một số ít y sĩ hành nghề, ngay cả trong thời đại mới.
    Bàn nghiên cứu đầu tiên về NIỆU LIỆU PHÁP được ấn hành ở đầu thế kỷ này, khi SCHATTENFRACH báo cáo về sự hiện diện của các antigen trong nước tiểu. Tuy nhiên ông không đề xuất bất cứ một liệu pháp thăm dò chữa bệnh nào trong phát hiện của ông.
    Một ít năm sau đó, các bản phúc trình được xuất bản ở các nước Nga, Ý, Pháp, Áo và Đức về việc sử dụng nước tiểu để chữa bệnh dưới dạng thuốc chích (injections).
    Trong thời kỳ Thế chiến thứ II, người ta lơ là với NIỆU LIỆU PHÁP. Chỉ tới năm 1947, một bài báo của PLESCH (London) mới xuất bản với nhan đề là "Treatment with Urine'' (Chữa bênh bằng nước tiểu) và được đăng tải trên tuần áo SWISS MEDICAL WEEKLY (Thụy sĩ Y học tuần san).
    Thành kiến chính trong y giới đối lại cách chữa bệnh này là một số người coi cách đó là phản thiên nhiên. Họ tin tưởng rằng người ta không nên đưa trở lại cơ thể một vật chất gì đã bị loại trừ dưới hình thức vật thừa hay cặn bã. Cũng có những ý kiến phản đối về liều lượng không chăc chắn và về những chất độc trong nước tiểu có thể gây ra các hậu quả bất lợi.
    Tuy nhiên, thật là sửng sốt: rất nhiều loại mảnh nhỏ từ xác động vật như bao tử heo, tinh hoàn bò..được dùng để chế tạo thuốc chích hoặc thuốc uống.Đến nay, các loại vi khuẩn ruột còn có thể làm thuốc uống hay chích. Như thế thật là khó mà hiểu được là những lời phản đối về mặt thẩm mỹ lại nhao lên chống lại việc chữa bệnh bằng nước tiểu.
    Xã hội chúng ta đã xa rời thiên nhiên và đã quên khuấy việc dùng những phương tiện thiên nhiên dành cho. Đó là dấu hiệu của cái gọi là lợi lạc về quà tặng của những thiên nhiên này. Tại Ấn Độ và nhiều nước khác, có rất nhiều người, hoàn toàn chẳnǵ biết gì về những phát minh văn hóa hiện đại,giữ cho mình được khoẻ ,được thơ thới sử dụng những quà biếu ấy của thiên nhiên ,cái vô tri vô sách ấy đã tỏ ra là một điều hữu ích cho họ, họ lánh xa khỏi những cái hậu quả độc hại của hiện đại hóa.
    NIỆU LIỆU PHÁP là hoàn toàn phù hợp với thiên nhiên hầu hết là không chút khuyết điểm nào, ngoài ra nó không gây tổn thương tình cảm tôn giáo của bất cứ ai, trong khi nó còn khuyến khích người ta cuộc sống tự chế và giản dị.


    III VIỆC SỬ DỤNG NƯỚC TIỂU TRONG DÒNG LỊCH SỬ
    Chắc rằng gần như khắp nơi trên thế giới ,nước tiêủ là thứ xà phòng rửa giặt đầu tiên, ở những nước Anh ,Pháp ,có thể khắp nơi ,tục lệ rửa tay bằng nước tiểu có đặc tính làm mềm và làm đẹp làn da của nó hãy còn được các cô ,các bà duy trì.
    Thổ dân miền Đông Siberie dùng nước tiểu để cọ rửa các vật dụng làm bếp, cư dân Alaska tắm rửa bằng nước tiểu của chính họ trước đã, sau đó mới dội lại thân hình bằng nước lã. ́ Ấy chỉ nhờ vào sự mầu nhiệm của nước tiểu mà họ đã có thể giữ bản thân họ khỏe mạnh suốt 100 năm hay lâu hơn thế nữa. Các vị Lạt Ma Tây Tạng cũng dùng nước tiểu thoải mái. Nhà thám hiểm quá cố Sir Norris đã thấy các vị Lạt Ma Tây Tạng từng dùng nước tiểu của chính họ trước khi ông ta chinh phục đỉnh cao nhất rặng Hy Mã Lạp Sơn, đỉnh núi Everest .Trong khi leo núi ông
    Cũng đã uống nước tiểu, và dùng nước tiểu để thoa bóp thân mình, cứ thế ông ta có thể bảo vệ sức khoẻ, và chống cự lại hết thẩy bệnh tật nặng và nhẹ, chịu đựng được sức tấn công của thời tiết nghiệt ngã trên độ cao, và duy trì được khí lực và sinh lực.
    Các nhà du hành trong sa mạc và trên mặt trên biển xưa kia cũng quen dùng nước tiểu .Các khách̀ du hành trong sa mạc dùng nước tiểu khi phần dự trữ đồ ăn và thức uống cạn khô .Nhờ nó họ tới nơi chốn an toàn. Tương tự ,những cuốn nhật ký của các thủy thủ đều mô tả rằng xưa kia người ta thuyết phục du khách đi tàu thuyền dùng nước tiểu của chính mình .Mỗi khi tàu thuyền đi lạc dưới cơn giông bão ,và khi nguồn tiếp tế nước uống lương thực bị cạn kiệt ,như vậy ,họ mới tránh được cái chết trước khi họ gặp tàu thuyền khác hoặc tới bờ.
    Đầu thế kỷ 18 ,các nha sĩ Paris ( Pháp ) thường ứng dụng nước tiểu để điều trị những bệnh răng.
    Việc dùng nước tiểu để súc miệng được phổ biến rộng rãi .Thói quen này vẫn thường thấy tại nhiều nơi ở Châu u và Châu Mỹ.
    Bộ tộc Celtiberi ở Tây Ban Nha thường khoe khoang về sự sạch sẻ ̀trong cách dinh dưỡng và quần áo của mình ,thường rửa sạch răng ,nướu và thân mình bằng nước tiểu ,một tục lệ họ cho rằng bổ ích cho sức khỏe. Thổ dân ở thượng lưu sông Nil thường súc miệng bằng nước tiểu với bột cây diện vĩ ( orris ) để làm thuốc đánh răng ,nông dân Portogal thường giặt quần áo mình bằng nước tiểu ,tựa như các thủy thủ đã làm khi đi biển ,các phụ nữ Ái Nhĩ Lan, Đức ,Bắc u di cư sang Hoa kỳ dùng nước tiểu trộn với nước lã để giặt quần áo.
    Nhà vật lý DIOSOCRIDES năm 1829 đã trình bày rằng ,người bệnh uống nước tiểu của chính mình để phòng bệnh trong trường hợp rắn cắn ,làm độc ,bò cạp cắn ,lậm thuốc độc ,chó dại cắn vv... Trong cuốn sách tên là Englishman’s Treasure (kho báu của người Anh) xuất bản năm 1941, người ta nói rằng cách chữa lành vết thương bằng cách rửa vết thương sạch sẻ ̃bằng nước tiểu.
    Đời thượng cổ tại Châu u, người ta uống nước tiểu mình để phòng ngừa dịch hạch. Tại La Mã cổ, những người bị ung thư và loét bao tử được tắm trong nước tiểu của chính họ. Nước tiểu cũng dùng làm nước để thoa lên vết thương, bầm dập. Ở Nam Mỹ, nước tiểu là một thứ thuốc dẫn dùng với thuốc chính (chủ dược). Người Hoa, người Mã Lai... Người ta dùng nước tiểu thoải mái, tha hồ.
    Tại Hoa Kỳ, nước tiểu là một vị thuốc chữa bệnh tai của những người dân sống dọc bờ biển miền Đông Maryland và Virginia. Ở bang New England, nước tiểu là một vị thuốc chắc chắn chữa lành bệnh hoàng đản. Người già ở Trung bộ bang New York chế biến thứ trà "Lye-tea" bằng cách trộn nước tiểu với nước vôi mà uống để phòng ngừa bệnh cảm lạnh.
    Ngày nay, nước tiểu đang được dùng để chế tạo mỹ phẩm. Các nhà hóa học nước Anh đã chế biến nhiều loại xà phòng tắm hạng tốt nhất và các thứ kem mặt hảo hạng từ nước tiểu. Như vậy, có nghĩa là nước tiểu đã được ứng dụng thịnh hành mà chúng ta không hay biết gì về việc đó.


  8. #7
    Thành viên mới Ngọc123's Avatar
    Tham gia
    Jan 2018
    Bài viết
    8
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn 0/0 bài

    Mặc định

    IV. CÁC HOẠT CHẤT HỮU HIỆU TRONG NƯỚC TIỂU
    Hooc-môn (nội tiết tố): Sau khi hoàn thành chức năng trong cơ thể, các hooc-môn bị thải trừ không biến chất và thải ra rất nhiều qua thận trái. Chúng ta biết rằng số lượng hooc-môn bị thải trừ đóng vai trò đặc biệt do tuyến nội tiết sản ra. Ngoài những hooc-môn riêng lẻ, có những hooc-môn chung, kết hợp. Chúng không hoạt động riêng lẻ mà chúng hoạt động cấu kết nhau tạo nên một cơ chế điều chỉnh.
    Ngay một thay đổi nhẹ nhất trong cơ chế điều chỉnh này cũng gây đảo lộn tình trạng thăng bằng nội tiết và chỉ một sự rối loạn nhỏ nhặt (1/1000 hay cả 1/ 1000000 gram) cũng có tác dụng lên chức năng của tế bào và các mô.
    Chúng ta có thể tìm thấy trong nước tiểu cái hình ảnh phản chiếu tình trạng nội tiết tố bất thường hay rối loạn nội tiết. Điều này cũng giải thích tại sao chỉ một số lượng nhỏ nước tiểu pha rất loãng đủ ảnh hưởng đến quá trình bệnh lý một cách thuận lợi.
    Năm 1925, ASCHEIM và ZONDEK phát hiện ra nội tiết tố sinh dục ở những giai đọan đầu của thế kỷ, nghĩa là những hooc-môn nang trứng (Prolan B). Hai ông khai triển thủ tục chẩn đoán thai nghén trong các giai đoạn đầu bằng cách tiêm chích nước tiểu của thai phụ vào những con chuột cái nhỏ. Buồng trứng của những chuột cái nhỏ này sưng lên trong 4 ngày, đó là một phản ứng chẩn đoán thai nghén.
    Nhờ những đặc tính bổ dưỡng, nước tiểu kích thích cơ thể bảo vệ cơ chế tự nhiên của thân thể, khiến cơ thể chống đối mãnh liệt được những mầm bệnh xâm nhập hoặc những tác nhân gây bệnh và tác dụng như thứ thuốc ngừa bệnh tốt nhất.
    * Kinh tế: từ trước tới giờ, người ta vẫn chủ trương rằng chỉ một số lượng nhất định sinh tố bị thải trừ trong nước tiểu và số lượng sinh tố ấy tùy thuộc ở sự thu nạp của từng người. Thí dụ: sinh tố A không bị thải trừ khỏi một cơ thể bình thường, ngay cả khi ta thu nạp quá liều lượng. Nhưng người ta bị những bệnh nhiễm khuẩn như lao, ung thư, sinh tố này bị thải trừ nhiều tới mức có thể gây bệnh thiếu sinh tố A trầm trọng.
    Sinh tố B1 được cung cấp hầu hết ở sữa, thịt và 15% trong nước tiểu. Trong bệnh viêm đa thần kinh, sinh tố này hiện diện trong nước tiểu nhiều hơn.
    Nhu cầu sinh tố B2 trong cơ thể của chúng ta nhiều hơn sinh tố B1 và vì thâu nhập nhiều hơn, sinh tố này bị thải trừ nhiều hơn trong nước tiểu.
    Sinh tố C luôn luôn bị thải trừ trong nước tiểu của những người khỏe mạnh. Trong nước tiểu có chất kiềm, hàm lượng acid ascorbic thấp, khi cơ thể mỏi mệt, việc thải trừ sinh tố gia tăng.
    * Các chất tăng trưởng: Những chất này bị thải trừ nhiều trong nước tiểu. Những chất này được coi là hóc- môn thực vật (plant hormons) hay dạng chuyển hóa của các chất protein do vi khuẩn tạo rạ Hậu quả tác dụng của những chất auxine này là trương lớn tế bào chứ không phải là bội tăng tế bào.
    * Các kháng thể và kháng nguyên: Sự hiện diện của các kháng thể là quan trọng đặc biệt ở trong nước tiểu của các bệnh nhiễm khuẩn. Điều này đã được chứng minh năm 1931 người ta đã đạt được thành tựu trị liệu với các kháng nguyên (Antigens) đặc biệt lấy ra từ nước tiểu của những bệnh nhản. Những chất này cũng ảnh hưởng thuận lợi trên các tình trạng dị ứng.
    * Men (ferments): DE CASTELLO đã trích ly được chất men có đăc tính chống thiếu máu từ nước tiểu của những người khỏe mạnh. Việc chữa bệnh bằng nước tiểu cải thiện áp lực máu (huyết áp), gia tăng những hồng cầu lưới (reticulocytes) và có tác dụng thuận lợi đối với tình trạng chung của các bệnh nhân thiếu máu. Chất men đó cũng đã tìm thấy trong nước tiểu của những bệnh nhân thiếu máu ác tính.
    Pepsin, trypsin, amylasc, lipasc và maltasc cũng hiện diện trong nước tiểu của những người bình thường .
    Các sản phẩm của sự chuyển hóa, các acid amin, các muối, các chất dư thải Khác đều có công dụng được trị, tỉ như chất cystinc trong bệnh Addison.
    Nước tiểu chứa một số chất kiềm, linh động và rất có ích. Chúng hấp thụ chất toan (acidity) và diệt trừ rất nhiều bệnh tật, chúng còn chữa lành các rối loạn trong đường ruột, thận và tử cung . Nước tiều thật là vô giá và là thuốc hiệu nghiệm nhất để chữa lành các chứng sưng mặt, choáng váng, não căng thẳng hay tai biến (breakdown) mệt mỏi, nhức đầu, liệt bại, đi cà nhắc, hư nhược, điếc lác, bất tỉnh, ngất hay mất cảm giác đầu não, các giác quan và khớp xương bị phong trúng, các bệnh ớn lạnh. Nước tiểu cũng chữa lành bệnh bách đái hạ và các bệnh Khác về dạ con. Nước tiểu làm tan vỡ sạn thận và tống nó ra ngoài. Nó cũng là dược vị đặc biệt chữa lành bệnh viêm thận, bệnh tắc nghẽn đường niệu và tất cả những bệnh tật Khác liên quan đến hệ thống tiết niệu.
    Theo các chuyên gia dinh dưỡng và các nhà sinh hóa học, các thành phần trong nước tiểu thì cực kỳ có ìch cho sức khỏe và sự bổ dưỡng thân thể. Một trong những thành phần ấy là chất ure có % cao nhất (1.459 milligram trong 100 phân khối nước tiểu. Chất này rất bổ dưỡng cho thân thể.
    Có thể thừa nhận rằng chất ure khi được trộn lẫn với thuốc có thể bổ sung sự thiếu thốn Ure trong cơ thể. Những chất này không thể bổ sung tất cả những thiếu kém các chất kiềm Khác. Tuy nhiên, tất cả các kiềm đó hiện diện trong nước tiểu. Ngay cả về mặt y học, phương pháp trị bệnh bằng nước tiểu không gây tai hại gì. Nước tiểu là một dung dịch sinh động, chứ đựng nhiều hoạt chất xây dựng, nuôi dưỡng và hồi sinh thịt, máu và mô tế bào trong cơ thể.
    Dưới đây là bảng kê số lượng và dung lượng các nguyên tố chứa ở trong nước tiểu của những người khỏe mạnh, tìm ra trong 1 trăm phân khối nước tiểu:
    THÀNH PHẦN MGR
    1. Urc (nitrơ) 682,00
    2. Ure 1459,00
    3. Creatinin (N) 36,00
    4. Acid uric (N) 12,30
    5. Amine (N) 9,70
    6. Aminoniac (N) 57,00
    7. Acid uric 37,90
    8. Sodium 212,00
    9. Potassium 137,00
    10. Creatinin 97,20
    11. Calcium 19,50
    12. Magnesium 11,30
    13. Chloride (Clorus) 414,00
    14. Tổng lượng Sulfalc 91,00
    15. Sulfate vô cơ 183,00
    16. Phosphat vô cơ 127,00
    17. PH 6,40
    18. Tổng chất chua/p khối
    19. N/10 Acid 27,00
    Bảng phân tích trên chứng tỏ rằng tất cả các kiềm trong nước tiểu rất bổ ích cho cơ thể người ta. Tại đây ta có thể vạch rõ rằng số lượng các kiềm chất phải luôn luôn giống nhau kể cả kiềm chứa trong nước tiểu người khỏe mạnh. Số lựơng ấy thay đổi từng lúc. Các chế độ dinh dững Khác rất có ảnh hưởng tới những số lượng này. Những thay đổi về thời tiết mùa màng cũng ảnh hưởng tới nước tiểu và thành phần của nó.
    Các bác sĩ tân y dược chủ trương rằng hết thảy các chất lấy ra từ nước tiểu thì vô ích và có hại cho sức khỏe. Bảng phân tích trên đây căn cứ trên sự xét nghiệm hóa chất của nước tiểu, rõ ràng chỉ ra sự thiếu hiểu biết của họ. Tất cả những thành phần của nước tiểu đều có ích, nếu không thì một số bác sĩ đã chẳng trộn nước tiểu với dược vị và kê đơn có nước tiểu để uống.
    Thiên nhiên đã trang bị cho con người một số lớn những hoạt chất có ích và bằng cách thực hành NIỆU LIỆU PHÁP đã giúp đỡ con người và tất thảy sinh vật Khác trong thiên nhiên có thể chữa lành bệnh cho mình.


    V. PHƯƠNG PHÁP CHỮA BỆNH BẰNG NƯỚC TIỂU.
    Đa số các tật bệnh chừng trên 80% gây ra bởi dùng những thực phẩm có hại hoặc do ẩm thực quá độ. Vì không đồng hóa được những thực phẩm đó, rất nhiều chất phế vật được sinh ra, tích tụ trong các mô, trong những cơ quan tạng, phủ của cơ thể, gây bệnh tật cho các tạng phủ ấy như ở phổi, tim, gan, bao tử thận... Và cũng gây các bệnh Khác như huyết áp cao, đái đường, hen suyễn, ung thư...
    Khi những phế vật này hư thối, vi khuẩn và mầm bệnh phát sinh trong cặn bã hư thối, gây nên những bệnh cấp tính, được đặt tên theo những vi khuẩn hay mầm bệnh chủ yếu, nghĩa là: cúm, thương hàn,lậu, viêm màng não, dịch tả, sốt rét... Hoặc theo cơ quan của cơ thể bị nhiễm độc như: viêm amidan (sưng hạch họng), viêm màng phổi, đau dạ dầy, viêm ruột, viêm ruột dư, viêm thận...
    Mặc dầu mang nhiều bệnh danh Khác nhau như kể trên, thật ra chỉ có một bệnh. Nguyên nhân bệnh chỉ là một. Đó là sự tích tụ các cặn bã và độc tố trong các mô của cơ thể. Và một dược vị theo NIỆU LIỆU PHÁP chữa lành được bệnh tật bằng cách trục khử các căn bã và độc tố khỏi thân thể, diệt trừ các vi khuẩn, mầm độc.
    Ngay khi Ngài sản ra sữa để nuôi trẻ em từ đôi bầu vú của mẹ. Thượng đế cũng cung cấp nước tiểu cho việc bảo trì sức khỏe và chữa lành bệnh tật của người và động vật. Vậy NIỆU LIỆU PHÁP được dùng như thứ thuốc bổ tốt nhất và là thứ linh dược chữa lành mọi loại bệnh tật bất luận bệnh danh là gì: ung thư, cùi hủi, sốt rét, bệnh tim, bệnh thận, phế lao, da liễu...
    A) CÁCH DÙNG NƯỚC TIỂU CHỮA BỆNH
    Thật là điều khó nhất cho một người mới bất đầu chữa bệnh bằng thứ thuốc khó chịu này. Có lẽ cần huấn luyện cho đầu óc người đó bằng cách súc miệng ít lần nước tiểu mới ra lò, và nuốt một chút ít nước tiểu ở hai, ba lần súc miệng cuối. Sau những lần súc miệng, nên thoa, sát nướu răng. Khi nào ý đã sẵn sàng, nên bắt đầu chữa bệnh như dưới đây bằng cách: lấy nửa ly nước tiểu mới, uống ba lần mỗi ngày. Liều lượng nên tăng dần lên tới một ly đầy mỗi lần.
    1. Dùng như một thứ thuốc bổ nhằm giữ cho cơ thể khỏe mạnh và thêm nghị lực. Cũng dùng như một thứ thuốc phòng ngừa chống lại tất cả các bệnh nhiễm trùng và thuốc thay thế an toàn hữu hiệu cho tất cả các loại thuốc chủng phòng bệnh. Liều lượng: 1/4 đến 1/2 ly (56cc - 112cc) nước tiểu mới 1 lần mỗi ngày vào sáng sớm. Hài nhi và thiếu nhi, tùy tuổi mà cho uống từ 1 đến 8 muỗng (30 gram/ngày).
    2. Đối với bệnh nhẹ: dủ loại như ho, đầy hơi, chậm tiêu... Liều lượng là 56cc - 112cc, 3 lần/ ngày, uống buổi sáng, khoảng 2, 3 giờ chiều, và buổi tối lúc sắp sửa đi ngủ.
    3. Đối với bệnh cấp tính mọi loại như các bệnh sốt, đau bao tử, đau cấp tính ở nhiều bộ phận trong cơ thể kể cả ở đầu, ngực và trong bụng nếu có thể dùng nước ấm mà rửa ruột chừng 1 lít nước... Phải hoàn toàn nhịn đói từ 2 đến 4 ngày. Trong thời gian đó, phải ngưng các thức ăn, đồ uống. Lúc ấy chỉ nên uống thứ nước tiểu của chính mình (bệnh nhân) và nước lã sạch. Nên uống tất cả số lượng nước tiểu đái ra mỗi lần trong ngày và đêm. Trong thời gian xen kẽ, chỉ uống nước lã sạch từ 1/2 đến 1 ly khi cần.
    Chữa cách đó, cơn bệnh cấp tính sẽ lành mạnh nội trong 2 hay 4 ngày rồi phải chấm dứt việc nhịn đói, uống nước cháo hay sữa, cà rốt hoặc thức ăn lỏng, ăn uống từng chút một mỗi bữa trong 2, 3 ngày, sau đó bắt đầu ăn bữa nhẹ bình thường.
    4. Đối với mọi loại bệnh mãn tính như; ung thư, phong cùi, lao, hen suyễn, các bệnh tim và thận, các bệnh ngoài da...
    a) Thoạt tiên, cho rửa ruột (xổ) bằng nước ấm như kể trên.
    b) Hoàn toàn nhịn ăn như dể trên trong thời gian 3 ngày đến 30 ngày, càng lâu càng tốt đối với bệnh nhân ung thư. Nếu đã nhịn ăn lâu ngày, sau khi thôi nhịn ăn phải tiếp tục uống nước cháo, sữa, nước cà rốt hoặc thức ăn lỏng nhẹ từ 7 đến 10 ngày. Sau đó bắt đầu ăn bữa nhẹ và bình thường. Nếu không thể nhịn ăn hoàn toàn cách tốt nhất kế cận là chỉ nhịn ăn hoàn toàn trong 3 ngày hay 4 ngày, hoặc dùng đồ ăn nhẹ: sữa, trái cây... Một lần mỗi ngày vào buổi trưa.
    c) Xoa xát da một cách hệ thống trên các phần của thân thể, từ đầu tới chân bằng nước tiểu củ chưng nóng. Nếu chữa trị có hệ thống từ giai đoạn khởi đầu, trước khi có cách chữa trị nào Khác làm xấu kém căn bệnh đi, tất cả những căn bệnh mạn tính kể trên có thể được chữa lành trong vòng 1 hoặc 2 tháng.
    GHI CHÚ QUAN TRỌNG: Trong NIỆU LIỆU PHÁP, nên dùng nước tiểu của chính bệnh nhân. Tuy nhiên trong nhiều trường hợp nước tiểu của bệnh nhân không sẵn vì bị bí tiểu tiện hoặc nước tiểu do bệnh nhân đái ra quá ít vì mắc bệnh ỉa chảy, trúng độc hoặc bị rắn cắn, có thể dùng nước tiểu của người khỏe, nhất là nên dùng nước tiểu của người NAM cho bệnh nhân NAM và của người NỮ cho bệnh nhân NỮ. Trong thời gian chữa trị, không nên ăn những vật dinh dưỡng Khác.
    B) PHƯƠNG PHÁP XOA BÓP BẰNG NƯỚC TIỂU.
    Xoa bóp thân thể nhằm tiếp dưỡng bệnh nhân trong thời gian nhịn ăn vì xoa bóp là một phần cần yếu cho NIỆU LIỆU PHÁP. Nước tiểu là một thực phẩm kỳ diệu nhất để nuôi da như đuọc thấy trên bàn tay của những ai thực hành XOA BÓP. Phải công nhận rằng XOA BÓP vừa là một cách luyện tập hảo hạng, lại tác dụng như là một thông điệp tuyệt vời, song nếu không có nuóc tiểu thì không thể tái tạo đuọc những mô bị đào thải.
    Xoa bóp bằng nước tiểu tăng cường tốc độ tuần hoàn máu và làm dễ dàng nhịp đập của tim. Làn da người ta là một cơ quan hai chiều. Da có thể hấp thụ không chỉ chất dịch mà cả không khí nữa.
    Trong khi nhịn ăn vì NIỆU LIỆU PHÁP tim và thận phải làm việc bất thường, đương nhiên nhịp tim đập nhanh hơn. Trái tim phải làm việc nhiều hơn để đồng hóa nước tiểu, cho nên nó đập nhanh hơn. Xoa bóp bằng nước tiểu sẽ loại trừ phản ứng phụ này.
    Để xoa bóp thân thể, tốt nhất là dùng nước tiểu ít ra để được 4 ngày. Nước tiểu phải thu thập trong 4 chai cho 4 ngày riêng biệt, mỗi chai đựng chừng nửa lít và dán số 1,2,3,4 theo thứ tự liên hệ. Bản thân nước tiểu là một chất sát khuẩn không thể có những mầm bệnh sinh ra trong chai.
    Trước khi bắt đâu xoa bóp chai số 1 đựng nước tiểu 4 ngày, phải đặt trong một cái thố đựng nước nóng trong khoảng 10 phút để hâm cho nước tiểu ẩm lên. Rồi đổ chừng 200cc nước tiểu ấm vào trong đĩa rộng miệng, rộng đủ để nhúng lòng bàn tay vào. Rồi nhúng lòng bàn tay trong nước tiểu ấm trong lòng đĩa, và bắt đầu xoa bóp làn da trên vầng trán, tiếp tục xoa bóp tới khi lòng bàn tay khô.
    Đôi bàn tay phải luôn di chuyển theo hướng về trái tim, xoa bóp từ đầu thì phải chuyển dần đôi bàn tay xuống phía dưới. Xoa bóp từ chân thì phải chuyển đôi bàn tay về phía trên.
    Rồi lại nhúng lòng bàn tay vào đỉa đựng nước tiểu và tiếp tục xoa bóp từng phần của cơ thể. Vì có chứa chất amoniac, nước tiểu lẹ làng thâm nhập vào thân thể ta. Phải mất chừng 90 phút để xoa bóp toàn thân thể từ đầu tới chân. Xoa bóp đầu, mặt, cổ mất 20 phút, ngực, sườn và lưng mất 20 phút, tay (gồm đùi, cẳng chân và bàn chân) mất 15 phút. Riêng gót và lòng bàn chân 15 phút.
    Xoa bóp xong, nghỉ ngơi chừng 1 giờ trong nắng dịu là tốt hơn cả, sau đó tắm nước ẩm, tắm không cần xà phòng.
    Qua việc xoa bóp nước tiểu này, các độc tố tích tụ ở các mô trong toàn thân bị tiêu hủy. Đồng thời các mô đó được nuôi dưỡng bằng các loại sinh tố, hóc môn, diếu tố (enzyme), muối... Đều có trong nước tiểu. Đây là thứ dưỡng chất giúp cho bệnh nhân tránh khỏi tình trạng hư nhược do việc nhịn ăn mà chỉ uống nước tiểu và nước lã suông.
    Phải dùng những miếng gạc, tẩm thấm nước tiểu trong những trường hợp có chàm eczema, mụn nhot, vết thương gây bởi vũ khí, chổ viêm sưng, bỏng, nơi sưng vì ung thư viêm mạc hoặc những nơi lở loét. Khác. Dùng một tấm gạc gấp 4 lần thấm nước tiểu nên đặt lên chổ đau ấy. Thỉnh thoảng nên thấm nước tiểu lên miếng gạc cho ẩm ướt. Làm vậy liên tục trong vài giờ theo nhu cầu. Trong khi nhịn ăn cũng nên đắp như vậy. Cũng nên thấm nước tiểu cũ vào gạc để đắp băng lên các chổ chàm ngứa (eczema) và tẩm thấm thêm khi gạc bị khô. Có thể ngâm trong nước tiểu cũ chưng nóng ngày 2 lần từ 1/2 đến 1 giờ. Bằng cách này các kháng thể của nước tiểu sẽ thấm thấu vào cơ thể, diệt trừ bệnh tật từ trong ra ngoài. Nếu bệnh nhân không đủ sẳn nước tiểu thì có thể dùng nước tiểu của một người khỏe mạnh đắp thêm.



    C) CHÍCH NƯỚC TIỂU VÀO BẮP THỊT (intramuscular injections):
    Đối với những bệnh nhân rất gớm ghét việc uống nước tiểu thì phải chích nước tiểu vào cơ bắp. Liều lượng 1 - 10cc, 3 lần / tuần lễ.
    Ngay trước khi chích,bệnh nhân nên đái nước tiểu vảo 1 ly lớn thanh trùng sạch sẽ. Rút một phân khối nước mới tinh đó vào 1 ống chích thủy tinh đã được diệt trúng bằng nước sôi và chích vào bắp thịt. Liều lượng này nên tăng dần lên 1/2cc mỗi lần, đến khi liều lượng đạt 10cc. Trong các bệnh mạn tính như viêm xương khớp, hen suyễn... Phải chích hàng ngày, nếu cần. (Lời Nhà xuất bản: Vì chúng tôi chưa có thực tế lâm sàng về việc chích nước tiểu, chúng tôi đề nghị bệnh nhân nên thận trọng trong việc chích nước tiểu)
    VI. DÙNG NƯỚC TIỂU CHỮA TRỊ CÁC BỆNH TẬT CỦA CÁC CƠ QUAN TRONG TH N THỂ.
    Đó là mắt, tai, mũi, họng, da, bộ sinh dục nữ... Tất cả những bệnh tật này đều gây ra bởi cùng một nguyên nhân là sự tích tụ các độc tố và các phế phẩm trong các mô. Công việc chữa trị đã kể ra trên đây đều áp dụng cho tất cả các bệnh tật của nhiều cơ quan trong thân thể.
    Nếu người bệnh mắc nhiều bệnh cùng lúc như: huyết áp cao, bệnh tim, tiểu đường, các bệnh về da, mắt, tai... NIỆU LIỆU PHÁP cũng đồng thời chữa khỏi hết thảy các bệnh này. Không cần phải chẩn đoán bệnh tật. Người bệnh có thể bắt đầu việc trị liệu ngay khi cảm thấy bệnh và sẽ khỏi bệnh trong một thời gian ngắn. Do đó, người bệnh tránh khỏi mắc bệnh nặng và tránh khỏi việc tốn kém nặng nề cho việc chẩn đoán trị liệu và nhiều phen tránh khỏi những ca giải phẩu không cần thiết.


  9. #8
    Thành viên mới Ngọc123's Avatar
    Tham gia
    Jan 2018
    Bài viết
    8
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn 0/0 bài

    Mặc định

    1. Các bệnh mắt: Mỗi ngày 1 hay 2 lần rửa mắt bằng nước tiểu mới ra, tốt nhất là dùng riêng 1 ly rửa mắt bằng thủy tinh. Sau khi đi tiểu vào một cái ly lớn, để riêng chiếc ly này trong 10 phút rồi lấy chừng 60 - 90 cc nước tiểu trong sạch ở phần trên vào 1/2 hoặc tối 3/4 ly rửa mắt. Cúi đầu xuống, đưa vừa vặn chiếc ly này lên khít nhãn cầu để không chút nước tiểu nào tràn ra khỏi ly. Ngẩng đầu lên một tí, mở mắt và chớp mắt trong ly, đồng thời đảo nhãn cầu lên, xuống, trái và phải trong khoảng 5 phút. Rồi tái diễn phương cách này cho con mắt bên kia sau khi thay ly nước tiểu mới.
    2. Đối với các bệnh tai: Đau tai, nặng tai, điếc, lùng bùng... Nhỏ 5-7 giọt nước tiểu cũ (để ít nhất dược 4 ngày) vào lổ tai, 2 lần mỗi ngày. Đối với tai đau cũng đắp nước tiểu nóng lên tai và xung quanh. Khi uống nước tiểu, nhớ súc cuống họng kỹ lưỡng nữa.
    3. Các bệnh mũi, xoang mũi: Hít nước tiểu ấm vào mũi hoặc phun nước tiểu nóng ẩm vào lỗ mũi bằng một bộ phun sương vào mũi (tức Nasal spray hay Nebulizer).
    4. Các bệnh miệng, họng: Viêm lỡ miệng, viêm hạch họng, viêm sùi vòm họng... Súc họng bằng nước tiểu tươi, ấm hoặc bình phun sương phun nước tiểu tươi vào họng.
    5. Các bệnh răng: Viêm nướu răng, chảy mủ răng, viêm ở lợi, nướu răng lung lay... Thoa bóp nướu, 2 lần/ ngày. Đắp lên phần đau một miếng băng tẩm nước tiểu.
    6. Các bệnh trĩ, trĩ lậu, âm sang, vết nẻ: Lúc đi ngủ đắp vô hậu môn 1 miếng băng tẩm nước tiểu. Sau lúc đi cầu cũng làm như thế để đình chỉ cơn đau, làm ngừng chảy máu và viêm sưng. Đắp nước tiểu lên chỗ do lậu vết nẻ.
    7. Bệnh các cơ quan phụ nữ (huyết trắng, rong huyết...): Để 1 miếng bông thấm nước tiểu vào trong âm hộ trước khi đi ngủ, và nếu cần 1-2 lần trong ban ngày.
    Tất cả các bệnh trên đều uống nước tiểu như đã chỉ dẫn, các biện pháp vừa kể áp dụng bên ngoài.
    VII. NHỮNG ĐIỀU CÓ THỂ XẢY RA KHI CHỮA TRỊ BẰNG NƯỚC TIỂU.
    Nước tiểu sau khi uống sẽ tống khứ những phế phẩm, vật dư tích tụ, những độc tố có hại, những chất gây độc bám trong ruột, những chất độc lưu trong ngực, trong phổi và bao tử và nhiều lớp cặn bã tích tụ lạ khác. Những chất này bị tống ra ngoài bằng cách nôn mửa. Hoặc qua các chuyển động nhuận hạ (đi cầu lỏng, phân màu khác lạ, có đờm nhớt, đôi khi có ít máu đen). Ngày đầu uống nước tiểu theo thể tạng từng người, có người thấy đầy bụng, có người thấy xót bụng hoặc sôi bụng trộn trạo. Ta không có lý do gì phải thắc mắc vì những phản ứng này. Hãy để cho thiên nhiên làm việc của nó. Con người không nên quá ỷ lại, mê đắm vào các dược vị dù thuốc trong hay thuốc ngoài. Không nên dùng thuốc để không chế hay triệt tiêu các phản ứng đó. Nếu không tin tưởng vào các phản ứng này không nên dùng cách chữa trị khác, trừ khi đã gián đoạn thật sự liệu pháp này. Trong thời gian nhịn ăn để dùng nước tiểu, cần phải kiểm soát chế độ ăn uống và các thói quen trong nhiều ngày, ngay cả sau thời gian nhịn ăn.
    Trong thời gian nhịn ăn dể uống nước tiểu, nhịp tim và nhịp mạch có gia tăng. Ta chẳng nên mất niềm tin vì tình trạng này. Dần dá rồi các vận động tim mạch sẽ tự động trở về bình thường. Nếu tiếp tục xoa bóp thân thể mạnh dạn và đều đều, nhịp tim đập sẽ không gia tăng quá mức, người bệnh sẽ không cảm thấy hư nhược. Vì lẽ các chất kiềm chứa trong thực phẩm hiện hữu thuần túy có trong nước tiểu cung cấp đầy đủ dưỡng chất cho bệnh nhân. Họ không cảm thấy hư nhược vì phải nhịn đói. Bệnh nhân tiếp thu dưỡng chất theo tỉ lệ với số lượng nước tiểu mà họ uống vào.
    Sau 5-7 ngày xoa bóp bằng nước tiểu, bệnh nhân có thể cảm thấy ngứa ngáy, nhưng không nên lo ngại gì. Nên tiếp tục xoa bóp, cảm giác ngứa ngáy đó sẽ dần dần lắng dịu.
    Đôi khi nhiệt lượng tích lũy trong thân thể phát tiết ra và những mụn nhỏ trắng với những điểm đỏ xuất hiện trên thân thể. Đại nhiệt bắt đầu tiết xuất chỉ sau khi xoa xát bằng nước tiểu. Đó là dấu hiệu của sự thanh tẩy các cơ quan trong thân thể. Các mụn nhọt nhỏ xuất hiện tỷ lệ với lượng nhiệt tích tụ trong thân thể. Trong tình trạng đó, có thể xoa xát nước tiểu chưng nóng lên những mụn nhỏ đó bằng sức ấm có thể chịu đựng được để cho miệng mụn mở ra và nước tiểu thâm nhập. Một hay hai giờ sau đó bệnh nhân nên tắm bằng nước ấm. Bệnh sài, lở ngứa, chàm eczema và các bệnh da khác đều biến dạng trong vòng nửa tháng.
    Chỉ bắt đầu chữa bệnh bằng nước tiểu sau khi đã từ bỏ những thói quen như hút thuốc, uống rượu, dùng ma túy hoặc ít nhất là đã khống chế được các thói quen đó.
    LƯU Ý:
    Ta chỉ triệt gốc được bệnh tật khi ta thải trừ được chất độc tích tụ trong thân thể. Chất độc ra khỏi thân thể bằng ba lối thoát: qua mụn nhọt, qua sang nhiệt (chốc lở thấp nhiệt) và qua hậu môn: ỉa ra phân, đi cầu nhiều lượt. Tất cả ba loại phản ứng này đều có thể xảy ra khi áp dụng NIỆU LIỆU PHÁP. Chất độc cũng có thể đào thải ra dần dần dưới hình thức ho và cảm. Trong trường hợp này có thể bị nôn mửa. Cũng vậy, có thể không đi ỉa nhão. Và chất độc tích tụ bị đào thải theo nhiều lần đi cầu thông thường. Ta phải để cho thiên nhiên tự do xử lý theo đường lối thiên nhiên. Không nên uống thuốc hoặc chích thuốc để đình chỉ những phản ứng kể trên vì làm thế sẽ hết sức có hại. Không gì phải thắc mắc về các chuyện đó ngay cả khi không có những phản ứng gì vì lý do thể chất đặc biệt của bệnh nhân.
    Chỉ có thể dùng nước tiểu của người khác trong những trường hợp đặc biệt như bị rắn cắn... Khi bệnh nhân không thể đi tiểu được.
    Trong trường hợp hiếm hoi như vậy, chỉ dùng nước tiểu để xoa bóp bên ngoài thôi, có nghĩa là chỉ dùng nước tiểu của một người khỏe mạnh để xoa bóp hay đắp thấm bên ngoài hoặc uống trong trường hợp rất đặc biệt như bị rắn cắn.
    Ghi chú quan trọng: Chỉ xử lý nước tiểu một cách có khoa học như được trình bày trong những chương trước đây. Hãy tham khảo chương "CHẾ ĐỘ ĂN THÍCH HỢP" dưới đây để coi phải dùng và phải kiêng những thực phẩm nào.
    VIII. CHẾ ĐỘ ĂN THÍCH HỢP KHI CHỮA BỆNH BẰNG NƯỚC TIỂU.
    Thật là không khôn ngoan khi đặt ra bất cứ quy luật nào rõ rệt để định rõ thức ăn nào mà người ta phải ăn hoặc kiêng. Chúng ta phải chú ý tới khí hậu, môi trường sống và khí chất riêng của mỗi người. Còn về khí chất cá nhân thì thật nhiều dạng và ở một số người lại rất đặc biệt.
    Chế độ ăn thông thường tốt nhất cho những người sống trong vùng ôn đới gồm một tỉ lệ thích hợp về thịt, gia cầm, trứng, cá, rau ghém, rau đậu chưng hấp, bánh mì nguyên chất, trái cây tươi theo mùa, gạo lứt đỏ nâu, một ít bơ và mật ong là loại thức ăn ngọt tốt nhất.
    Các đồ ăn cần kiêng cữ là hết thảy các loại đồ ăn đóng hộp, các đồ ăn nấu nướng hai lần, các đồ ăn biến chế phản thiên nhiên như bánh mì trắng, đường trắng, gạo xát kỹ, sữa đã vô trùng. Đồ gia vị cũng phải nên kiêng tránh. Có 3 món độc hại nghiêm trọng là thịt hộp, thực phẩm biến chế và sữa đã vô trùng. Những sản phẩm thương mại này là cái đã làm chúng ta hài lòng để gọi là nền văn minh vậy.
    Đường trắng và bánh mì trắng chỉ được phát minh ra để làm cho tiền bạc đặt vào đôi tay của các chủ nhân nhà máy lọc đường và nhà máy xay bột mì. Đường trắng chỉ thuần là một món ăn sản ra acid, xét vì hết thấy các chất kiềm đã bị thải ra khỏi đường rồi. Thế kỷ trước, một bác sĩ vô lương tâm đã được trả tiền để loan báo rằng y đã thấy một con bọ trong đường nâu và do đó việc người ta tiêu thụ đường ở trạng thái thiên nhiên là không thích hợp. Còn về sữa đã vô trùng,gác qua nhiều khía cạnh khác,khi không còn tươi, sữa đã vô trùng mới bán đi được, tình trạng không còn tươi được khám phá thấy như đã khám phá ra đối với sữa đã vô trùng.
    Ông F.A.MACQIUISTEN, K.O.M.P. Đã quá cố nói về sữa đã vô trùng như sau: "Một số người nghĩ rằng sữa đã vô trùng là sữa sản ra từ cánh đồng cỏ. Thật ra đó chỉ là thứ sữa đã chín một nửa rồi, thiếu dưỡng chất. Nếu đem sữa này nuôi bê con thì bê con chết. Nếu cho chuột ăn thì chuột nhắt mất khả năng sinh sản, tuyệt giống. Thật là một hình thức kiểm soát sinh sản" (theo báo Daily Mirror ngày 2-3-1940).
    Vì lẽ bệnh ung thư ít xảy ra với những người ăn chay, một số những người nhiệt thành không ăn thịt tuyên bố rằng việc tiêu thụ thịt là cái nguồn gốc sâu xa chính của bệnh ung thư bất trị. Nhưng nếu điều ấy là đích thực thì hết thảy mọi người, ngoại trừ giới ăn chay sẽ đều gục ngã vì sức tàn phá của quái bệnh này, không có ngoại lệ gì cả thảy hoặc mấy người ăn chay chết trước tuổi mà ung thư chưa phát triển như ta thường nói. Ngoại giả cũng có số ít người không ăn thịt mà cũng chết vì căn bệnh ung thư. Chỉ trong thân thể của một cơ thể khỏe mạnh hoàn toàn là ung thư mới không phát triển nổi.
    Có những người vì lý do nhân đạo mà thình lình ngả sang trường chay, lại hay mắc bệnh đó vì mối cảnh giác cao độ của chính họ. Thiên nhiên phản đối những thay đổi đột ngột thuộc loại này. Ngược lại những ai thấy rằng phương thức ăn chay không thích hợp với họ và đã bất thần ngả sang ăn thịt cũng phải trả giá cho lối sống của họ. Tuy nhiên họ không hề hấn gì, nếu họ đã thay đổi chế độ ăn uống sau khi đã nhịn ăn để trị bệnh bằng nước tiểu. Thời gian nhịn đã điều chỉnh thể trạng và bản chất của bệnh tật của họ chứ không theo bệnh danh. Người ta thường biết rằng một ngươi có thể chỉ sống bằng nước tiểu trong một thời gian đặc biệt lâu. Thời gian sống bằng nước tiểu lâu kỷ lục là một người đàn ông nhịn ăn để uống nước tiểu trong 101 ngày để chữa tật mù lòa vì bị ong châm vào mắt. Tuy nhiên việc nhịn ăn dài ngày như vậy đã không thể thực hiện nổi nếu chẳng xoa bóp với nước tiểu và uống nước tiểu.
    Trong hầu hết các trường hợp, chẳng phải thực phẩm con người đã tiêu thụ là nguyên nhân của bệnh tật mà là do khuyết tật của thực phẩm. Chính những muối khoáng cần thiết đã tìm thấy trong thực phẩm mà người ta không tiêu thụ nhưng vẫn phải tiêu thụ để giữ cho máu và các mô ở trong tình trạng lành mạnh.
    Đôi khi việc nhịn ăn lại nguy hiểm cho bệnh nhân, đặc biệt là đối với những người có huyết áp thấp hay bị yếu tim. Những người bệnh ấy không nên nhịn ăn, họ nên ăn đồ nhẹ trong thời kỳ uống nước tiểu và xoa bóp bằng nước tiểu. Như vậy sẽ kéo dài thời gian chữa bệnh, nhưng trong những trường hợp đó lại là biện pháp cần thiết.
    Một lần nữa khi chấm dứt thời gian nhịn ăn phải thận trọng khi cơ thể đang chuyển hướng sang thực phẩm cứng đặc. Thường thường không nên theo ngay hoàn toàn một chế độ ăn bình thường vì lẽ đã nhịn ăn trong nhiều ngày. Ta phải luôn luôn nhớ rằng điều nguy cơ là dùng liền thức ăn cứng, đặc sau những ngày nhịn ăn. Bệnh nhân phải khởi đầu bằng đồ ăn lỏng như nước cháo, sữa, nước cà rốt. Sau đó chỉ ăn theo nhu cầu của bao tử (ăn khi đói).
    IX. CÁI NHÌN KHOA HỌC VỀ CHỮA BỆNH BẰNG NƯỚC TIỂU.
    Bác sĩ P.D.DESAI, MB. B.S. Cho biết: "Sự kiện là NIỆU LIỆU PHÁP đem lại một y phương phổ biến để chữa khỏi các bệnh tật thuộc đủ loại gồm ung thư, bệnh tim, tiểu đường, lao, phong cùi... Được minh chứng phong phú trong 60 năm qua bởi vô số trắc nghiệm lâm sàng thể hiện ở Liên Xô, Ý, Pháp, Đức, Ấn Độ... Chữa bệnh bằng nước tiểu gồm những chất có giá trị làm cho cơ thể người bệnh được mạnh khỏe bằng kích thích sự sống của cơ chế bảo vệ bên ngoài của thân thể, khiến cho cơ thể MIỄN NHIỄM khỏi các vi khuẩn, siêu vi khuẩn vả độc tố... Và chữa khỏi hết thảy các loại bệnh.
    Ông MORAJI DESSI, nguyên Thủ tướng Ấn Độ, viết rằng:" Bản thân tôi biết nhiều trường hợp đã chữa khỏi nhiều bệnh tật nan y đủ loại bằng NIỆU LIỆU PHÁP, phép chữa bệnh này thật giản dị, không tốn tiền và vô hại, là một lợi ích vĩ đại cho một nước nghèo như Ấn Độ này"
    Ngài BALKOBA BHAVE, Giám đốc Tịnh xá trị liệu thiên nhiên ở Uruli Xanchan, viết :"NIỆU LIỆU PHÁP hay hơn phép đối chứng trị liệu, môn Ayurvoda (Khoa học của Đời sống) (Ấn Độ), phép lấy bệnh trị bệnh...
    Hết thảy các Liệu pháp đó đều lệ thuộc vào thuốc thang để chữa trị. Trong khi NIỆU LIỆU PHÁP không cần tới thuốc men, giải phẫu, do đó nó khiến người bệnh tự tin vào việc chữa bệnh cho mình.
    Bác sĩ T.WELSON DICHMANN, P.H.C.M.D., một y sĩ nổi danh ở bên Anh đã viết trong tờ báo :Thành phần của nước tiểu thay đỗi với mỗi người bệnh, tùy thuộc vào thể trạng của họ. Nước tiểu là vị thuốc tốt nhất để chữa khỏi mọi bệnh tật ngoại trừ suy nhược về cơ cấu hoặc là phế tật. Số lượng dược vị vượt quá ba ngàn. Nước tiểu giúp cho bác sĩ tránh khỏi lỗi lầm trong việc chọn lựa vị thuốc thích hợp. Thật ra bệnh nào không thể chữa bằng nội lực thì cũng chẳng chữa khỏi bằng ngoại lực.
    Trong tác phẩm của ông nhan đề :"Các Bác sĩ, Bệnh tật và Sức khỏe", GIRISCOTT đã khéo léo mô tả NIỆU LIỆU PHÁP do Y sĩ quá cố W.H.DAXTOR ở Harrogat City, Anh Quốc, trong những câu sau đây: "Ông DAXTOR thường xuyên uống nước tiểu của ông. Ông cũng viết nhiều bài bào về công dụng của "Nước tiểu". Ông cũng chữa nhiều bệnh tật khác của ông bằng liệu pháp giản dị này. Ông tin tưởng mạnh dạn rằng nước tiểu là vị thuốc sát khuẩn tốt nhất trong thế gian này. Ông thường uống ba ly đầy nước tiểu làm thuốc dự phòng mọi tật bệnh tương lai. Ông cho rằng uống nước tiểu chẳng những vô hại mà còn rất là có ích. Ông thường nhỏ vài giọt nước tiểu vào mắt để giữ gìn thị lực. Ông cũng đã kê đơn NIỆU LIỆU PHÁP để chữa trị các vết thương, vết sưng, vết chốc lở và dùng nước tiểu làm thuốc nhuận trường độc đáo.
    Bác sĩ Y khoa LAWRENCE ELAMB nói về sự thanh khiết của nước tiểu như sau: "Nhiều người lầm lẫn nước tiểu với cặn bã của thực phẩm trong ruột. Nước tiểu sạch sẽ và vô trùng. Nước tiểu được chiết xuất từ máu huyết vô trùng của quý bạn".
    Ông N.S. CANDAU, Cựu Tổng Giám đốc tổ chức y tế thế giới cũng đưa ra lời cảnh cáo được đăng trên một bản phúc trình của cơ quan này năm ngoái rằng: "Nhiều triệu người sẽ mắc các bệnh ký sinh trùng trong quảng 20 năm tới đây và y dược sẽ không thể làm gì được đâu"
    Bác sĩ S.S.ANGAOMKAR, Phó Chủ tịch Hội Tiểu đường nước Ấn Dộ loan báo tại một cuộc hội báo rằng "Mới ít năm trước đây, bệnh tiểu đường (Diabetes) được xếp hạng 20 trong số những bệnh gây chết người, mà bây giờ nhảy lên hàng thứ 7". Ông cũng chủ trương rằng: bệnh tiểu đường chỉ có thể HẠN CHẾ chứ không thể CHỮA TRỊ KHỎI. Cũng vậy, số phận của hết thảy các bệnh mãn tính khác như: bệnh tim, bệnh thận, hen suyễn, viêm xương khớp... Với thuốc men những bệnh đó chỉ có thể kiềm chế chứ không thể chữa trị khỏi.


  10. #9
    Thành viên mới Ngọc123's Avatar
    Tham gia
    Jan 2018
    Bài viết
    8
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn 0/0 bài

    Mặc định

    PHẤN II
    BỆNH ÁN
    I. BỆNH UNG THƯ.
    NIỆU LIỆU PHÁP là một phương pháp chữa bệnh hoàn toàn không dùng thuốc, hợp với thiên nhiên và tự cung tự túc. Thành phần duy nhất là một chất được chế biến ngay trong thân thể giàu muối khoáng, hóc-môn và các hoạt chất khác gọi chung là "nước tiểu"
    Không cần tới khâu chẩn đoán bệnh, bởi lẽ các bệnh tật chỉ có một nguyên nhân duy nhất là sự mất quân bình giữa các dưỡng chất trọng yếu gây ra những thói quen ăn uống phản thiên nhiên.
    Những nghiên cứu bệnh án sau đây chứa đựng trong y văn cung cấp cho độc giả những chứng liệu đáng nêu thành tích của NIỆU LIỆU PHÁP. Một số những y án được nêu ra có ghi chép trong các y thư sau đây: Kinh Phúc m bị quên lãng của các thời đại, của bác sĩ JOHN CHRISTIAN ANDROGEUS, cuốn NIỆU LIỆU PHÁP tự động trong Liệu pháp thiên nhiên của LESLIE OKORTH, cuốn bá ứng SHIVANBU, cách hướng dẫn về NIỆU LIỆU PHÁP và chế độ kiêng ăn của Bác sĩ FARAGJI D.DESAI M.B. B.S., cuốn Eigenhrnbchangiung (NIỆU LIỆU PHÁP tự động) của bác sĩ KARL HERZ, Tiến sĩ Y khoa, cuốn Nước của Đời sống, Bản Tiểu luận về NIỆU LIỆU PHÁP của JOHN W.ARMSTRONG, và sau cùng là cuốn Manav Mootra, NIỆU LIỆU PHÁP TỰ ĐỘNG.
    Có một số liên hệ rõ rệt giữa bệnh ung thư với những chất bị bài tiết trong "Nước tiểu"
    1. Sự bài tiết các hóc-môn trong nước tiểu của bệnh nhân bị ung thư rõ ràng sai biệt với hóc-môn trong nước tiểu của người khỏe mạnh.
    2. Các di căn (metastases) sau khi các ung thư tuyến tiền liệt và ung thư vú nguyên phát có thể bị ảnh hưởng mạnh bởi các hóc-môn giới tính của người khác phái. Các hóc-môn giới tính nam và nữ được bài tiết trong nước tiểu.
    3. Sự tích tụ các vitamin trong máu của bệnh nhân ung thư làm giảm lượng bài tiết chúng trong nước tiểu.
    4. Những thí nghiệm đối chứng đã chứng tỏ rằng NIỆU LIỆU PHÁP có hiệu quả tốt hơn nhiều so với việc trị bằng nước tiểu của người khác hoặc bằng hóa học liệu pháp.
    5. Nước tiểu của bệnh nhân ung thư chứa những sản phẩm bị phân hóa đặc biệt hóc-môn steroid.
    Các bản báo cáo đọc tại phiên họp hàng năm của Hiệp Hội Sinh học Thực nghiệm Liên bang Mỹ ở Atlantic City hồi tháng 4-1966 dưới nhan đề "Khống chế tế bào ung thư" (Bringing Cancer Cells Into Line) mô tả công trình nghiên cứu chứng minh hiệu quả của nước tiểu con người (Nhân niệu đối với các tế bào ung thư). Năm ngoái, hai nhà nghiên cứu bất ngờ phát hiện ra rằng chất trích xuất của nước tiểu mà hai ông đặt tên là Directin khi được trộn thêm vào môi trường cấy thì làm cho hết thảy các tế bào ung thư cho tới nay đã được trắc nghiệm, nối đuôi nhau thành những dây thẳng hàng.
    ANAHEIM, California (tin AP): "Một hóa chất có năng lực biến đổi các tế bào ung thư trở lại bình thường. Hóa chất này được trích ly từ nước tiểu người ta và có thể giải thích rằng tại sao một số trường hợp ung thư lại tự chữa lành bệnh này, "Nhà nghiên cứu của Viện Baylor phát biểu như vậy".
    Theo lời Bác sĩ SR. BURZYNSKI: "Nếu ta có thể chế tạo ra cái hoạt chất sinh ra tự nhiên kia, chất đó sẽ rất quý trọng cho việc chữa trị bệnh ung thư vì lẽ có vẻ như chất đó không gây hại cho các tế bào thường. Bác sĩ nói: Tuy vậy công trình này đang ở những giai đoạn khởi đầu và cũng chưa có trắc nghiệm trên các động vật nuôi".
    Tế bào bất bình thường, những tế bào lớn không kiểm soát được của ung thư, theo người ta tin là kết quả của một "lầm lẫn" trong cơ chế di truyền của chúng mà nhiệm vụ là kiểm soát sự phát triển.
    Cái chất mà ông BURZYNSKI gọi là Anti-neoplasm (kháng u) thật rõ rệt là khám phá ra những tế bào đã ra khỏi hàng ngũ và cung cấp cho chúng những thông tin để đưa chúng trở về bình thường, chất đó được gọi tên như vậy bởi lẽ nó tác dụng chống lại các khối u, khối tân sinh hoặc cục mọc bất bình thường.
    Công trình nghiên cứu của BURZYNSKI và các cộng tác viên ở Baylor, bệnh viện Anderson MD, viện Ung bướu và trường Đại hoc Y khoa Nữu Ước thực nghiệm Liên bang Mỹ. Ông BURZYNSKI cho biết ông đã nghiên cứu 100 ca trong đó bệnh ung thư biệt tích mà không rõ lý do. Điều này xảy ra chỉ có 1/80.000 ca ông nói hoặc là chừng 4 bệnh nhân ở nước Mỹ mỗi năm. Sự thoái hóa tự phát phải do cái cơ chế đó vẫn thường chỉnh lý những sai lầm và di truyền trong thân thể, bác sĩ BURZYNSKI giải thích. Các lực gây ung thư liên tục kích thích sự tăng trưởng các tế bào bất thường và sẽ sớm cướp đi mạng người nếu không có y phương điều chỉnh. Ông BURZYNSKI đã thực sự thấy được 3 loại kháng u mà theo ông rất có thể chúng hình thành trong các mô cơ thể và di chuyển qua máu và nước tiểu.
    Nhóm nghiên cứu đã trích ly một ít microgram hoạt chất này từ hơn 400 lít nước tiêu. Ông BURZYNSKI phát biểu: Khi trộn chất kháng u (antineoplasm) với tế bào ung thư ở người, nuôi trong phòng thí nghiệm, chất đó chặn đứng sự phát triển ung thư tới 97%.
    Bây giờ, chúng tôi xin nêu bệnh án của bà R. Lúc ấy bà mới 40 tuổi, tình trạng của bà: thiếu máu, thể trạng dưới mức bình thường, một cục u lớn bằng cái hột gà nằm trong vú bà ấy Được chẩn đoán là ung thư, bởi cố bác sĩ RABAGLIATI. Bà đã được yêu cầu phải giải phầu ngay tức khắc, nhưng bà đã cương quyết từ chối. Bà ấy nhịn ăn và uống nước tiểu, cũng uống thêm 1,50 lít nước lã mỗi ngày. Ông xã của bà xoa bóp cho bà từ đầu tới chân bằng nước tiểu của chính ông ta cứ mỗi ngày 2 giờ và đắp những túi nhỏ nước tiểu lên cặp nhũ của bà suốt ngày đêm. Chỉ trong mười ngày, bà ấy đã được chữa lành bệnh. Bà áy trở lại thăm bác sĩ RABAGLIATI vào ngày thứ 12 sau khi viếng bác sĩ lần chót và bác sĩ này đã không thể tìm ra dấu vết gì về tình trạng bất thường của bộ nhũ của bả. Bệnh thiếu máu cũng tan biến, bệnh nhân đã phục hồi sức khỏe hoàn toàn .
    * Một tu sĩ đạo Jain, 45 tuổi bị ung thư. Ông có một cục bướu ở cổ. Tại Bombay, ông ta dược chữa trị bằng máy điện, kết quả lả cái bướu tan biến, nhưng nó lại xuất hiện ở bên kia của cổ. Ông cũng thấy cơn ho gay gắt. Bác sĩ điều trị đã cho rằng ung thư là nguyên nhân của các cơn ho. Bác sĩ cũng khuyên nhà tu tới bệnh viện TATA ở Bombay. Trước khi ông ra đi, người ta thông báo cho ông biết NIỆU LIỆU PHÁP. Liền hôm sau, ông uống hết thảy nước tiểu đái ra trong ngày và cũng nhịn ăn. Nhờ uống nước tiểu, thân thể ông ta trở nên nhẹ và mềm mại. Mới 3 ngày, cơn ho đã biến mất, nhờ đó niềm tin vào NIỆU LIỆU PHÁP đã tăng cường. Ông tiếp tục uống nước tiểu. Ít ngày sau đó, vị tu sĩ đi cầu thoải mái, nhẹ nhõm và giấc ngủ êm đềm. Nước tiểu đã duy trì sức khỏe và nghị lực của ông trong thời gian nhịn ăn. Bằng cách chữa bệnh này, vị tu sĩ hoàn toàn được giải tỏa khỏi căn bệnh. Nhà tu hành này hiện còn sống, đã vân du sang Gujatrat và không còn bất cứ bệnh tật phiển não nào.


    * Cụ SANTKALASINHJI, 75 tuồi, mắc bệnh suyễn. Sau đó cụ khạc ra máu trong cơn ho. Các bác sĩ tin rằng đó là vì ung thư họng hầu. Có một vết thương nhỏ trong cổ họng cụ, từ đó phát ra mùi rất khắm thối. Người ta đặt những miếng bông tẩm nước tiểu lên vết thương đó và thay bông một lần trong mỗi 3 giờ. Cụ thấy đỡ đau, người ta cho cụ uống nước tiểu. Hai tháng sau, sự chảy máu đình chỉ. Các bác sĩ chẩn bệnh đã phán rằng cụ đã hoàn toàn khỏi bệnh.
    * Một phụ nữ HARIJAN bị xuất huyết qua đường miệng ngay cả khi ho thường, chị đã nhiều lần đi bệnh viện chữa nhưng không khỏi bệnh. Các bác sĩ tin rằng chị bị ung thư trong họng hầu. Rồi người ta lừa chị để áp dụng NIỆU LIỆU PHÁP cho chị, trong ba ngày. Chứng xuất huyết đình chỉ liền. Sau khi nhận ra, thứ thuốc quý này, chị uống nước tiểu thoải mải, thật tình và xoa bóp nước tiểu lên ngực trong 40 ngày và tự chữa khỏi bệnh hoàn toàn.
    * S.C. CHANPAMEIRA thường trú ở bulsar, 62 tuổi, cụ bị ung thư hầu họng năm 1962 khi ở Phi Châu. Họng cụ rất đau, cụ biết rằng phép đối chứng trị liệu không ăn thua gì trong bệnh ung thư. Vì đó cụ bắt đầu theo NIỆU LIỆU PHÁP. Cụ uống nước tiểu mỗi ngày ba lần và đắp những túi nhỏ tẩm nước tiểu lên cái ung ở họng hầu và nhỏ những giọt nước tiểu. Vào trong tai. Nội một tháng cụ đã chữa khỏi bệnh ung thư.
    * Một người thường trú ở Sabarmaiti có một đứa con trai 14 tuổi tên là SHARAT. Một số mụt cứng hiện ra ở hai bên họng đứa trẻ. Nó uống được nước nhưng gặp trở ngại khi uống là chỗ sưng đau đớn. Bác sĩ không thể cho em uống thuốc sợ rằng hai hạch hạnh nhân có thể chín vỡ trong họng nó, gây nguy hiểm cho tính mạng nó.
    Ngày đầu tiên, SHARAT rất ngần ngại do dự tợp một ngụm nước tiểu của chính em, nôn ngay và một ít nước tiểu ọc ra. Tuy nhiên, ngày đó em cảm thấy ít đau hơn. Ngày sau, em uống nhiều nước tiểu, không nôn mửa nữa và thấy thoải mái hơn. Do đó, em hy vọng bệnh được trị khỏi. Ngày thứ ba, em uống từ 150cc đến 250cc nước tiểu không ngại ngần. Nội ba ngày chữa trị bằng nước tiểu, em hoàn toàn khỏi đau. Tuy nhiên em tiếp tục chữa trị 4-6 ngày nữa và tới ngày thứ 6 thì những mụt cứng ở 2 bên họng đã tan biến. Thành công này khiến cho cả 2 cha con tin tưởng vững mạnh vào NIỆU LIỆU PHÁP.
    * Một phụ nữ trung niên có một cục u khá lớn mọc trong nách. Hai nhà giải phẩu khuyên bà nên đi mổ và thỏa thuận lời đề nghị của cô con gái bà là người bệnh nên được nghỉ và ăn thức ăn rất nhẹ trước khi chịu cực hình. Do đó người ta chuẩn bị một ca giải phẫu ở bệnh viện một tuần lễ sau đó. Tuy nhiên cô con gái của người bệnh đã thu được kết quả nhờ NIỆU LIỆU PHÁP và nhịn ăn, cô đã khuyên bà mẹ tạm thời dùng NIỆU LIỆU PHÁP đã. Năm ngày sau, không một dấu vết nào về cục u kia để lại. Chúng tôi xin thêm rằng hai ngày sau bệnh nhân phải có mặt tại bệnh viện để giải phẫu vì bác sĩ gia đình đã nhắc nhở. Bác sĩ tức giận vì lời khuyên và những sắp xếp của ông đã bị coi thường. Tuy nhiên sau khi khám nghiệm bệnh nhân kỹ lưỡng, bác sĩ thấy tình trạng sức khỏe bà ta bình thường hoàn toàn, không có gì để phải mổ nữa.
    * Một bệnh nhân trẻ có một ung thư ở giai đoạn tiến triển. Nó tỏ ra một cảnh tượng ghê sợ và mùi hôi thối thì không thể tả. Giờ đây, người bệnh tới để xin ý kiến bác sĩ. Bác sĩ yêu cầu cô nên đắp một miếng vải gạc gấp đôi có thấm nước tiểu của chính cô lên vết thương sâu ấy, để đó cho tới khi khô gạc thì làm lại miếng gạc mới. Miếng gạc cuối đắp ngay trước khi đi ngủ ban đêm. Kết quả cuối cùng nhận ra đáng chú ý là mùi ghê khiếp, nồng khắm xông lên đã biến mất trong có vài ngày, gây rất đỗi ngạc nhiên cho chuyên viên ung thư của cô ở Luân Đôn.
    * Một trường hợp khác xin kể ra về một thiếu phụ đã bị cục u ở trong nhũ hoa của mình. Bà phải tuân theo một chế độ uống nước tiểu của chính mình, uống nước máy và đắp những miếng gạc thấm nước tiểu. Trong một thời gian ngắn, nghĩa là 14 ngày, cục u đó đã hoàn toàn tan biến.
    * Còn đây là 1 ca chứng tỏ rằng những cuộc giải phẫu chỉ hoàn toàn liên hệ tới những hậu quả chứ không tiêu trừ được nguyên nhân của căn bệnh ra khỏi thân thể. Thiếu phụ trong cuộc là một người 45 tuổi cao lớn, có một cục u khá lớn trong nhũ hoa bên trái. Nhũ hoa bên phải đã bị cắt đi 2 năm trước vì một cục u tương tự. Cô ta nhịn ăn và được chữa trị theo NIỆU LIỆU PHÁP trong 15 ngày và các u đã hoàn toàn tan biến. Vì lẽ cô còn quá bự, cô tiếp tục nhịn ăn đến ngày thứ 26, cô ấy được khám lại và không còn dấu vết nào của khối u được phát hiện và trông cô có phần trẻ ra.
    * Một thanh niên đi chẩn bệnh được bảo là chỉ còn sống được 3 ngày nữa. Chẩn bệnh thấy tình trạng của anh là vừa bị ung thư cuống họng vừa mắc bệnh phong tình. Nhờ dùng NIỆU LIỆU PHÁP, bệnh nhân hoàn toàn được chữa khỏi bệnh.
    * Một bà già sống 62 tuổi được chẩn đoán là ung thư ở ruột. Các chuyên gia khuyên phải mổ ruột, nhưng bà ấy từ chối. Thể trạng bà ấy chỉ còn được 40 ký và còn sút cân nữa. Bà ấy được chữa khỏi bằng NIỆU LIỆU PHÁP trong 3 tuần lễ. Khi viết những dòng này, bà già đã 84 tuổi.
    * Một thiếu phụ 42 tuổi được chẩn bệnh là mắc ung thư vú. Người ta khuyên bà cắt vú đi, phải theo một chế độ ăn uống nghiêm ngặt. Tuy nhiên giới chuyên môn chỉ đưa ra được 1 hy vọng mỏng manh về việc trị lành cái ung thư vú đó, người bệnh từ chối giải phẫu. Việc trị lành hoàn toàn căn bệnh này được giản dị hóa bởi NIỆU LIỆU PHÁP và nhịn ăn.
    * Một thiếu phụ 40 tuổi, năm 1935 mắc phải một cục bướu. Các chuyên viên phẫu thuật đòi phải cắt mổ ngay, nhưng không đưa ra hy vọng nào là chữa lành mãi mãi, lại nói rằng việc cái bướu tái phát và lan rộng là điều thực tế không tránh khỏi. Bà này được trị lành căn bệnh nội trong 23 ngày bằng NIỆU LIỆU PHÁP và kiêng ăn... Chẳng những khỏe khoắn mà trông lại trẻ và đẹp ra.
    * Một thanh nữ bị nhũ bên phải cương to, gần trung tâm nhũ là một cục u có mùi thối khó chịu, nhìn phát ngán. Cô còn có hai cái ung lớn nằm dưới nách. Bác sĩ gia đình mời cô ấy đi bệnh viện để chẩn xét, nhưng cô từ chối vì lẽ má cô xưa cũng nhận lời mời tương tự, đã đi mổ và cuối cùng bị đem chôn. Vả lại bản thân cô đã bị viêm phúc mạc mạn tính đã được cắt ruột dư mà vẫn không chữa khỏi chứng viêm màng bụng. Cô ấy bắt đầu bằng lối nhịn ăn theo phương pháp của chúng tôi, nhưng cô đã phải bỏ nhịn theo lời năn nỉ của các thân nhân. Tuy vậy, ba ngày sau cô lại nhịn ăn theo chế độ trong 19 ngày. Sau ngày thứ 10 có sự cải thiện rõ rệt, đến cuối ngày thứ 19, chẳng còn cái dấu vết nào lưu lại các cục u trong vú của cô hoặc là về những cái ổ loét nữa. Ngay cả vết sẹo cũng không còn nữa. Chứng viêm màng bụng chưa giải tỏa được có lẽ bởi vì nó hóa sẹo gây ra sau khi mổ ruột dư, và do đó, sau này cô còn phải theo chế độ không ăn trong 15 ngày nữa. Giải pháp này đưa lại hiệu quả mong muốn.
    Có lẽ độc giả sẽ thú vị nếu tôi kể ra cái điều mà cố bác sĩ RABAGLIATI, một y gia phóng khoáng, nói về cách chữa trị ung thư và các bướu u đã được chẩn bệnh bằng những phương pháp phác tả trong tập sách này:
    "Tôi đã từng khám nghiệm nhiều phụ nữ với chứng bệnh mà nếu theo các chăm sóc chính thống, khiến cho phải cắt đi một hoặc cả hai bầu nhũ. Những con người may mắn này đã từ chối lời tôi khuyên bảo, tuân theo NIỆU LIỆU PHÁP và họ trở lại phòng mạch của tôi chẳng vương mang đến một vết sẹo nào để cầu xin chữa lành cái ung thư nan y bất trị của mình nữa.
    Nhiều bà, nhiều cô này đã thấy rằng những khối u, khối ung đã tan biến trong vòng nửa tháng, trong một số trường hợp lại chỉ có 4 ngày. Hết thảy những người đó đều nó rằng hầu hết những khối u đó chẳng phải là bất trị cho tới khi bị giải phẫu hay dùng dược liệu can thiệp. Rằng trong những giai đoạn đầu, chúng mệnh danh là hung thần khủng bố (King of terrors) là một chuyện rất bình thường nếu ta mau lẹ uốn nắn sửa trị nó theo một y phương chuẩn xác, đó là y phương thanh giải (breaking down) các khối u, bướu nhọt, ung thư tan biến theo vào dòng máu. Tuy nhiên nếu có kẻ nào đó loan báo và giới thiệu trên một diễn đàn một ngàn trường hợp được chữa khỏi, tôi ngờ điều đó gây ảnh hưởng cho nghề nghiệp tôi, ngay cả những tuyên ngôn xin cho cải thiện tình trạng nạn nhân bệnh ung thư cũng đều bị công khai chế nhạo hoặc không đếm xỉa tới. Tôi buồn rầu ngẫm thấy rằng nghề của tôi đã trưởng thành nhờ vào bệnh tật và các mánh khóe tuyên truyền cho công việc gieo rắc sợ hãi chính thức cùng với lời hứa hẹn mai này mốt nọ, hoặc chẳng bao giờ nữa hay vì các bệnh tật, nghề của tôi và các nghề khác từ lâu đã bị khai thác lợi dụng.
    Một anh lang băm thật sự, theo cái nghĩ xấu nhất của từ này, là một người hành nghề chữa trị các bệnh tật mà anh ta biết là anh ta không thể nào chữa khỏi nổi.


  11. #10
    Thành viên mới Ngọc123's Avatar
    Tham gia
    Jan 2018
    Bài viết
    8
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn 0/0 bài

    Mặc định

    II. BỆNH TIM.
    Các bệnh nhân mắc bệnh van tim có thể với sự chăm sóc và chế độ ăn uống, ngủ, nghỉ thật cân bằng, sống tới 90 tuổi, mặc dầu bệnh ấy được kể như bất trị. Tuy nhiên, nhờ NIỆU LIỆU PHÁP mà bịnh trạng căng thẳng này có thể hoàn toàn chữa trị khỏi.
    Bài báo của Hãng AP ngày 24-10-1967 San Francisco: Một chất trích xuất từ nước tiểu người ta rõ rệt mạnh mẽ hứa hẹn chữa trị một số bệnh gây ra tử vong bởi sự cấu thành những cục máu đông. Đó là lời phát biểu của các y gia nghiên cứu tại khóa họp của Hiệp hội Tim Mạch Hoa kỳ (AIA). Chất trích ly này tên gọi là urokiase. Chất này tác dụng lên các hoạt chất trong dòng máu khiến chúng hòa tan những cục máu đông. Kinh nghiệm đã trải qua với chừng 200 bệnh nhân mắc bệnh nghẽn mạch phổi, bệnh phổ biến nhất trong số những bệnh phổi trầm trọng, bác sĩ SNERRY nêu rõ như vậy.
    Theo tập san Science Digest tháng 7-1958 "Nước tiểu của người bình thường được phát hiện là có chứa đựng một chất làm dãn nở động mạch mạnh mẽ tương tự như chất nitroglycerin trong khả năng tăng cường dòng máu động mạch vành dẫn tới cơ tim, dùng để giải tỏa chứng đau thắt ngực.
    "Ông P, trung niên, không những được các bác sĩ săn sóc trong 1/2 năm rồi vì bị bệnh van tim mà còn sắp qua một cuộc giải phẫu thăm dò và nghi ngờ có một bướu u ở vùng đám rối mặt trời (Solar plexus). Ông thường hay ngã xỉu trên đường và từng được đưa vào một tiệm thuốc gần nhất. Tại đó, ông ta đã dược bồi dưỡng bằng những viên thuốc mà ông luôn mang theo trong túi. Trên áo ông ta có một tấm thẻ nhắc nhở người ta những điều cần làm khi ông ta bị xỉu vì cơn đau tim. Ông ta bị đặt trong một chế độ là chỉ được phép ăn một bữa mỗi ngày trong 5 ngày mỗi tuần lễ, trong khi mỗi cuối tuần, ông phải nhịn ăn mà chỉ uống nước lã. Ông không được phép tập thể dục mà chỉ được đi bộ một cuốc ngắn và nhẹ. Không được hút thuốc, còn về thuốc chữa bệnh, ông chỉ được dùng những viên thuốc trong lúc thật sự đau tim.
    Ông P nghe nói về NIỆU LIỆU PHÁP, tin tưởng ở môn này và bắt đầu áp dụng chữa bệnh. Ông được chỉ dẫn cách xoa bóp bằng nước tiểu. Những phần quan trọng của thân thể cần xoa bóp là mặt, cổ và chân, cẳng chân và bàn chân. Xoa bóp xong, ông P tắm sạch bằng nước ấm nóng. Lối chữa trị này tiếp tục nhiều ngày. Ông đã không đến bệnh xá để khám bệnh và giải phẩu thăm dò. Về thức ăn, ông ăn mỗi ngày một bữa và những thực phẩm được khuyên bảo như ở chương 8 mục chế độ ăn uống. Sau một tháng chữa trị sức khỏe ông đã được cải thiện đến mức ông đã có thể trở về với doanh vụ được. Nội 12 tuần lễ là ông đựợc hoàn toàn khỏe mạnh và không còn dấu vết của bệnh tim mạch hoặc của cái bướu ung đáng ngại trên đám rối mặt trời nữa. Một sự kiện mà bác sĩ của ông đã hoan hỉ vui thích nhìn nhận. Từ khi ông P. Khởi đầu chữa trị theo cách này, ông không bị đau tim lần nào, ông cũng ít lo sợ bệnh tái phát, thậm chí ông lịệng hết những viên thuốc vào ngọn lửa bếp.
    * Ông N.C. CHASMAWALA, 43 tuổi, ông chưa bị bệnh tật gì trước năm ông 35 tuổi. Ông ở tại Surat, mắc chứng yếu tim đã 6 năm rồi. Năm 36 tuổi, ông bất thần bị đau trầm trọng, khởi đầu ở lưng và tạo sức ép vào trái tim làm cho ông ta hoàn toàn khó chịu và yếu ớt. Ông không đi nỗi vài bước mà không nghỉ trên đường đi. Bạn bè và thân quyến bảo ông rằng sự đau đớn này là do một cơn cảm. Các bác sĩ không thể nào chữa khỏi. Ông uống rượu cầu may để chữa bệnh và có đỡ sau một thời gian nào đó. Nhưng sau một tháng, cơn đau lại tái diễn và ông ta phải cầu cúu đến bác sĩ. Trên những bảng điện tâm đồ, họ phát hiện rằng ông thật sự mắc bệnh tim.
    Ông khởi đầu áp dụng NIỆU LIỆU PHÁP qua cách uống và thoa bóp nước tiểu. Ông chỉ ăn thức ăn chính, không dùng gia vị và buổi tối ông ăn trái cây và sữa. Sau khi xoa bóp bằng nước tiểu, ông hay tắm nắng. Sau một tháng chữa trị như vậy, cơn đau tim được giải tỏa. Sáu tháng liền ông đã tiếp tục uống nước tiểu và ngưng xoa bóp. Ông có thể ăn thức ăn thường. Việc tiêu hóa của ông đã cải thiện nhiều, người thân trong gia đình cũng khởi đầu dùng nước tiểu. Đứa con nhỏ 3 tuổi ngã xỉu và bất tỉnh.
    Cháu được uống nước tiểu và xoa bóp để tỉnh táo trở lại và 5 phút sau, cháu lại chơi ngoan, bạn bè ông chữa khỏi chứng huyết áp cao nhờ chữa trị bằng nước tiểu.
    * Ông D.H.VAKARIA, 40 tuổi là 1 thương gia ở Bombay, ông bị chứng huyết khối mạch vành trong 6 năm và các bác sĩ đã không chữa khỏi. Ông ta áp dụng NIỆU LIỆU PHÁP. Ông ta thường uống 220cc - 300cc nước tiểu 3 lần/ngày, không nhịn ăn hay xoa bóp gì và nghỉ ngơi trong 2 tháng. Trong 6 năm qua ông đã không bị đau tim lần nào.
    * SHRI SAMPATHKUMAR SHOTH, luật sư tòa thượng thẩm ở Bombay (Anand Mahal, Sabulnath Noad, Bombay-7) đã mắc chứng huyết khối mạch vành (Corronary thrombosis), ông dần dần áp dụng NIỆU LIỆU PHÁP và hỏi ý kiến riêng của bác sĩ PARAGIDA bằng cách mời bác sĩ tới nhà luật sư. Không những ông đã tự chữa khỏi bệnh sau bốn ngày nhịn ăn và uống nước tiểu mà luật sư còn được hoàn toàn mạnh khỏe nhờ mỗi ngày uống 1 lần nước tiểu và xoa bóp nước tiểu. Sau đó bằng liệu pháp này, ông còn chữa khỏi ho và cảm cho con trai và gái của ông và hai bệnh nhân khác.
    * L.BATTA ở Navagam bị dãn tim và bị hẹp lỗ van hai lá. Cô ấy dùng nước tiểu, ăn những thức ăn đơn giản Cô uống và cũng xoa bóp bằng nước tiểu. Cô đã tự chữa bịnh đau tim và đồng thời tống khứ chứng cảm và chứng đau gan .
    * Một người gốc Bombay đã đạt hiệu quả cao với liệu pháp này. Ông ta tự chữa bệnh yếu tim cho mình và bây giờ thì tim ông khỏe đến mức ông có thể làm việc mạnh mẽ đươc.
    Ông R. Mắc bệnh tim lại kèm chứng thủy thủng. Đôi chân cẳng, bụng đều sưng thủng lên. Tim ông dãn nhiều, các bác sĩ coi trường hợp ấy rất trầm trọng và cho là ông ta chỉ sống được một tháng nữa . Về nhà ông áp dụng Niệu Liệu Pháp để chữa trị, trong thời gian nhịn ăn, ông bị sụt cân từ 80 kg xuống 55kg. Ông R. Nghiện nặng thuốc lá. Trái với lời khuyên răn, ông này hút tới mức độ nào đó trong thời gian nhịn ăn, cho nên đã phần nào làm chậm lại hiệu quả Khỏi phải nói, bởi bẽ ông R. Đã nghĩ rằng nếu khôn ngoan thì đừng tiết lộ cái phương tiện chữa bệnh bằng nước tiểu.
    Theo thường lệ, nhiều người đã làm một công việc trái với quy ước (unconventional) là uống nước tiểu của chính họ, lại sợ xã hội này tẩy chay, xa lánh. Nỗi sợ hãi của họ có thể thông cảm được nhưng sự sợ hãi đó lại ngăn cản việc phổ biến NIỆU LIỆU PHÁP làm một phương tiện cứu giúp loài người đau khổ.
    III. BỆNH THẬN.
    Bệnh Bright là bệnh suy thận mạn tính, thường kết hợp với albumin có trong nước tiểu hay kèm vối chứng phù thủng và với nhiều hội chứng phụ khác. Người ta nói nguyên nhân của bệnh là hậu quả của cơn sốt, đặc biệt là sốt tinh hồng nhiệt, bị nhiễm thấp hàn, ngoài ra sau đau và nghyên nhân chính là do tác dụng của thuốc gây kích thích, rượu...
    Theo cuốn "Hệ thống sinh hóa trong dược vị" tác giả G.W. CAREY, bác sĩ y khoa Hoa kỳ, nguyên nhân bệnh Bright chủ yếu là thiếu phosphat-vôi hay calcium trong thân thể. Do đó dược vị chính cho bệnh này là phosphat-vôi với liều lượng cực nhỏ, vì thiên nhiên đã cung ứng chất này trong nhiều thực phẩm không bị phản thiên nhiên, qua những biến chế tinh lọc. Nói cách khác, bệnh Bright gây ra bởi thói ăn uống thiếu thốn, một chế độ ăn uống thiếu những muối khoáng cần thiết nhằm giữ cho máu và các mô được lành mạnh.
    * Bà C. Ngoài 40 tuổi, theo các bác sĩ thì chỉ sống được 2 ngày nữa. Hô hấp có phần nào khó khăn, nước tiểu quá ít, đậm lợt mà trông như máu trộn lẫn mủ. Bà ta là một phụ nữ rất thanh nhã. Cứ theo như hình ảnh chụp khoảng một năm trước đây, thể trạng bình thường cho một phụ nữ của bà phải là 70 kg, nhưng khi bắt đầu chữa bệnh, bà ấy đã cân nặng tới 100kg. Bỏ qua lời phán của bác sĩ, bà ấy không giống như một phụ nữ sắp chết, mặc dầu bệnh tình của bà trầm kha và đau đớn. Xét nội dung cái bàn đựng thuốc, kê dọc giường ngủ bà ta, thật chẳng khó gì để phải băn khoăn tại sao bà lại không tin ở các thuốc men nữa. Cả một hàng dài chai lọ tỏ ra rằng người bệnh đang thí nghiệm thuốc.
    Bốn ngày sau khi bà ấy khởi đầu dùng NIỆU LIỆU PHÁP, lượng nước tiểu của bà đã tăng từ chỉ độ 60cc tới chừng 6 lít trong một ngày. Trước thì nước tiểu sặc mùi thơm trái cây, nóng, đậm và vẩn đục đầy cặn. Dần dà nước tiểu bắt đầu giống như nước mưa. Vào ngày thứ tư, sau khi đã uống hết những giọ nước tiểu mà bà ấy tuôn ra thì thực sự là không có mùi vị gì cả và từ ngữ "khó chịu " (objectionable) không còn ý nghĩa nữa.
    Thêm vào nước tiểu, bà C. Cũng đuọc phép uống ít nhiều nước lã, nếu bà ấy muốn. Bà uống tới gần 3 lít nước trong 24 giờ, bắt đầu sang ngày thứ ba cơn khát không còn nữa.
    Sang ngày thứ 23, người bệnh tỏ nhiều dấu hiệu hoàn toàn bình phục. Vào ngày thứ 49, bà ấy bỏ chế độ nhịn ăn và được uống nước cháo lúc 4 giờ chiều. Cùng ngày, khi đi tiểu, bà ta đã uống phủ phê có nghĩa là bây giờ mọi việc đều thoải mái. Nội một tuần lễ sau ngày thôi nhịn ăn, bà ấy đi được, mặc được áo quần năm xưa và có thể đi lại từ phòng này sang phòng khác.


    Mặc dầu bình phục, bà ấy vẫn thường xuyên uống nước tiểu của mình, xoa bóp nước tiểu lên thân thể và đã có được hiệu quả đáng ngạc nhiên về vẻ đẹp của da, tóc, nét mặt và dáng dấp chung.
    Thật ra nước tiểu là thực phẩm tối hảo của làn da, đồng thời là vị thuốc cho các loại bệnh da.
    * Ông B. Với bệnh tình được chẩn đoán là bệnh Bright, qua nhiều năm ông đã sống leo lét với chế độ ăn uống thiếu thốn mất cân bằng, lại càng thiếu thốn hơn bởi cách nấu nước đồ ăn đóng hộp, có thêm được khẩu vị là nhờ ăn nhiều gia vị. Ông chẳng phải là kẻ ăn nhiều, nhưng lại uống tới 8 ly trà trong mỗi ngày và hút trung bình 25 điếu thuốc lá mỗi ngày. Hai bác sĩ theo dõi bệnh trạng của ông. Trong thời gian lâm bệnh, cân nặng của ông từ 140kg lên tới 200kg. Giống như bà C. Ông được báo cho biết là chỉ sống được 2 ngày nữa thôi. Ông chuyển qua chữa trị bằng NIỆU LIỆU PHÁP.
    Ông bắt đầu nhịn ăn trong 49 ngày. Vào ngày thứ 4 của thời kỳ này, nước tiểu của ông đái ra trong vắt, không màu, trong như nước mưa. Những chỗ sưng phù tan biến mau lẹ đến ngạc nhiên. Trước đây, ông bị thiếu máu nhưng sang cuối tuần thứ 7, bệnh thiếu máu biến mất. Thể trọng bây giờ của ông là 54kg. Trông ông về mọi mặt trẻ gần như 20 năm trước đây.
    * Một ông già 60 tuổi sau 2 năm được thường xuyên chăm sóc về y học để chữa bệnh tim sau chuyển biến ra bệnh Bright. Cuối cùng hai bác sĩ điều trị từ nan và các chuyên gia được mời tới. Họ thấy bệnh nhân ở giai đoạn mà đôi mắt lồi ra, lưỡi sưng lên rõ rệt và lè ra khỏi miệng, đôi môi thì lớn gấp 3 lần. Không có gì phải làm nữa. Người bệnh khởi đầu theo đúng NIỆU LIỆU PHÁP và đã đái ra tổng lượng 18 lít nước tiểu trong 5 ngày. Và 6 tuần lễ sau khỏi bệnh, ông đã trở lại với doanh vụ hàng ngày.
    * Một thanh niên bị đau đớn nhiều vì trái thận. Nước tiểu anh đỏ như máu và X-quang phát hiện rằng 1 viên sỏi lớn nằm trong trái thận của anh. Ý kiến của nhà phẫu thuật là trái thận đó bị bệnh, là phải cắt bỏ trái thận đó vì nó sẽ gây nguy cơ cho mạng sống. Tuy nhiên, anh D từ chối mổ thận, khởi đầu theo NIỆU LIỆU PHÁP. Hoàn toàn tự nhiên, anh uống hêt cả nước tiểu anh đái ra, đồng thời liên tục nhịn ăn nhiều ngày. Nội vài tuần lễ, bệnh tình anh được cải thiện tới mức không còn đau đớn gì nữa, nước tiểu trở lại màu bình thường. Trong 3 tháng, anh D. Trở lại bệnh viện tái khám và ở nơi đó nói bây giờ thận của anh không có bệnh tật.
    * M.V.JOSHI (Bombay) bị viêm thận trong 3 năm qua, ông ta được một chuyên viên chữa trị và cũng chữa ở bệnh viện Markishunda nữa, nhưng đều không khỏi bệnh. Ông ta khởi đầu theo NIỆU LIỆU PHÁP và trong 15 ngày, ông uống hết thảy số nước tiểu của ông đái ra. Trong một tháng trời ông xoa bóp thân thể bằng nước tiểu một giờ rưỡi mỗi ngày. Ông nhịn ăn 4 ngày để uống nước tiểu. Trên thân thể có những chỗ sưng nề, ông ta đắp những miếng gạc thấm nước tiểu cũ lên trên những chỗ sưng nề ấy. Chỉ chữa trị thuần bằng nước tiểu như vậy, ông ta đã tự chữa khỏi bệnh hoàn toàn.
    * P.J. KANTHARLA là một họa sĩ 35 tuổi, anh mang 1 hòn sỏi thận đã 7 năm rồi. Các bác sĩ đã chịu không chữa nổi bệnh. Anh không chịu nghe lời bác sĩ đề nghị giải phẫu. Anh xin ý kiến của bác sĩ PARAGJIBHAI DESAI ở Trung tâm Niệu liệu Bombay và bắt đầu theo NIỆU LIỆU PHÁP. Anh uống nước tiểu của chính anh 3 lần mỗi ngày, mỗi lần 120cc. Trong 7 ngày, mỗi ngày 15 phút, anh xoa bóp thân thể bằng nước tiểu lên những chỗ sưng nề, đau nhức. Trong một tháng bệnh giảm nhẹ. Hai tháng sau, anh hoàn toàn khỏi bệnh tật.
    * RUSI NALEWALA đã chữa khỏi cơn bệnh thận của anh một cách tuyệt vời, cơn bệnh hầu như là bất trị. Trước đó, các bác sĩ đã chào thua bệnh anh. Anh cũng bị thiếu máu tệ hại. Nước tiểu của anh chứa tới 390mg ure. Bình thường thì phải là 30 - 40 mg. Theo lời khuyên của bác sĩ PARAGJIBHAI, anh ấy bắt đầu theo NIỆU LIỆU PHÁP và 2 tháng sau, bệnh anh hoàn toàn khỏi và anh rất khỏe mạnh.
    * Một bà tuổi 40 vừa mới được bác sĩ PARAGJIBHAI chữa khỏi bệnh về đường niệu. Bà ấy bị bí đái và đau bụng dữ dội. Các bác sĩ cũng không thể làm cho bà dịu cơn đau. Người ta cho bà uống nước tiểu của con trai bà. Một nửa giờ sau, bà ấy đi tiểu, cơn đau tan biến và sau đó bà ngủ rất ngon.
    * Một người đàn ông vì không giải tỏa được cơn đau bệnh thận đã ngưng tất cả các thuốc men lại và khởi đầu uống nước tiểu ba lần mỗi ngày. Nhờ uống nước tiểu ông ta đi cầu dễ, mềm và đi tiểu không khó khăn nữa. Ông cũng khởi đầu xoa bóp bằng nước tiểu lâu ngày. Sau đó, ông ta tắm bằng nước nóng. Cuộc thí nghiệm kéo dài một tháng và đạt tới những hiệu quả sau: tình trạng táo bón đã giải tỏa được tới mức độ lớn, phân đã có màu sắc tự nhiên, bệnh trĩ cũng đã được bài trừ cùng với táo bón. Thấy thèm ăn trở lại. Khởi đầu ăn ngon miệng. Bằng cách xoa bóp nước tiểu, đã tan sẹo rõ rệt của chứng chốc lở. Chứng đau lưng giảm nhẹ, đi tiểu đã dễ dàng nhưng còn cảm giác hơi rát xót, vì lẽ lỗ đường tiểu hẹp nhỏ lại. Chỉ thức dậy đi tiểu đêm một hoặc hai lần. Bây giờ chỉ đi tiểu vào lúc bọng đái đã đầy, không hay bị cảm sốt hay bị đau tức ngực nữa. Chứng lở bên tai trái đã dẹp sạch. Hai mụn nhỏ ở bàn tay phải bị nhiễm bệnh bạch phong đã hầu như được dọn sạch. Cảm giác ngứa ngáy đã tan biến nhờ xoa bóp bằng nước tiểu ngay lúc khởi đầu. Mọi thức ăn vào đường tiêu hóa không gây hậu quả xấu.


+ Tạo chủ đề mới

# Đăng bình luận qua Facebook

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •