Diễn Đàn - [Thơ] Thơ Nguyễn Thành Sáng
Đọc và ngẫm: "Lễ vật lớn nhất của đời người là khoan dung. [Trích 14 điều răn của Phật] "
Chú ý: Các nội dung sai QUY ĐỊNHLuật chính tả sẽ bị XÓA
Nếu bạn đang gởi bài, hãy đọc qua bài này!
+ Tạo chủ đề mới
Trang 1 trên 3 123 CuốiCuối
Đang hiện 1 đến 10 của 27

Chủ đề:
Thơ Nguyễn Thành Sáng

  1. #1
    Thành viên mới Nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Nov 2017
    Bài viết
    27
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn 0/0 bài

    Mặc định Thơ Nguyễn Thành Sáng


    THAO THỨC


    Lâu rồi ta sống cảnh âm thầm
    Thu bóng tâm hồn dưới ánh trăng
    Đêm tối suy tư, riêng thổn thức
    Nấu nung lửa sống tự bao lần

    Tình đời tơi tả phủ quanh ta
    Một chuỗi sống dài lắm xót xa
    Gió thét, mưa gào, rơi nặng hạt
    Đầm đìa, nước cuốn, cát trôi xa

    Gió hú, rừng khuya, đêm nặng trĩu
    Chim đời mỏi cánh biết bao nhiêu
    Làm sao ai thấu niềm tâm sự
    Chỉ có canh khuya, gió hắt hiu!

    Ta đã dặn lòng không nhục chí
    Dẫu cho cuộc sống bị suy vi
    Đôi chân mạnh bước trong sương lạnh
    Nhựa sống, thân cây có xá gì!

    Chim trời vỗ cánh để tung bay
    Tận vút trời xanh với gió mây
    Chẳng gục đường bay cùng bão tố
    Chỉ sầu, bức rức cảnh không may

    Hồn ma! Mấy bóng ở gần ta
    Đã thật bao lần phải tránh xa
    Phiền lụy cánh canh, lòng ngán ngẩm
    Thúc thôi ý sống, cuộc rời xa!

    Gió chán mây trời bao hắc ám
    Đêm về rờn rợn nỗi cưu mang
    Có gì bó buộc, sao lưu luyến?
    Để chí ung dung phải võ vàng!

    Gió thổi lắt lay, nỗi trập trùng
    Chơi vơi cảnh sống chẳng niềm rung
    Để tim chan chứa tình nhân thế
    Héo úa, quặn đau với lạnh lùng!

    Năm tháng âm thầm trong vắng lạnh
    Gió hồn ẩn ngọn dưới trăng thanh
    Đêm đêm thao thức theo mây lững
    Chia sẻ niềm riêng với trở trăn

    Có lẽ không lâu, gió cuốn đi
    Nơi đây người, cảnh chẳng là chi
    Bởi lòng ta chết từ lâu lắm
    Mây trắng ngàn khơi, ta phải đi!

    Mong mỏi khung trời chim trụ cánh
    Tình người, cuộc sống được trong xanh
    Hoàng hôn bóng phủ, đêm còn lại
    Được trải hồn ra với cảnh lành
    Chim trời xoải cánh giữa khung xanh!

    Nguyễn Thành Sáng


    - - - Tự động gộp 2 bài gửi trùng nhau - - -



    EM ĐÃ SAI RỒI

    Lan ơi! Hãy khóc thật nhiều đi
    Cho nhẹ sầu đau vỡ mộng thì
    Một thuở trăng vàng soi suối biếc
    Ngờ đâu một sớm chẳng còn chi! ...

    Em nát tâm hồn theo tháng năm
    Bao lần khóc hận dưới khung xanh
    Héo hon, vàng võ chìm hiu quạnh
    Suốt mãi thời gian bóng nguyệt tàn

    Đối mặt cuộc đời mây xám phủ
    Bầu trời là cả sắc vàng thu
    Lá khô rơi rụng vườn hoang vắng
    Bốn phía bao quanh dãy mịt mù

    Hồn đã đóng băng suốt chuỗi dài
    Lệ lòng khô cạn bởi hoài ai
    Con tim xưa trẻ ngân lai láng
    Giờ chẳng còn chi nhịp đập nầy! ...

    Anh hiểu em buồn, em khổ đau
    Lắm khi thao thức dưới canh thâu
    Nhớ nhung dĩ vãng, thời hoa mộng
    Buồn bã âm thầm cuộc bể dâu

    Phải chi ngày ấy đừng im lặng
    Sợ vỡ trăng thanh, rã ánh tàn
    Khép kín nỗi niềm, xuôi định mệnh
    Để hờn với nghẹn lại cho anh

    Em đã sai rồi em biết không
    Ánh vàng luôn mãi sắc thanh trong
    Dẫu mây giăng phủ, vùi thân ngọc
    Có xá gì đâu một tấc lòng


    Nguyễn Thành Sáng


  2. #2
    Thành viên mới Nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Nov 2017
    Bài viết
    27
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn 0/0 bài

    Mặc định

    Đôi dòng thơ chào

    Hôm nay ghé lại bến Thơ Đàn
    Ngắm cảnh, xem bài bạn hữu đăng
    Đẹp sắc, đẹp tình, khơi ý sống
    Nghe lòng cảm xúc muốn dừng chân!

    Vần thơ trăn trở bao tâm sự
    Giải toả suy tư, trước nẻo đời
    Thao thức, gửi hồn nơi nét chữ
    Mong niềm khuây khoả nỗi chơi vơi.

    Cùng thêm nét họa bức Nhân Văn
    Nghĩa sống con người, một tấm thân
    Chỉ ngại bút lời còn khiếm khuyết
    Mong tình thông cảm nhẹ tay nâng!


    Nguyễn Thành sáng

    - - - Tự động gộp 2 bài gửi trùng nhau - - -

    Nỗi Niềm Của Mẹ

    Con ơi! Lặng lẽ mẹ nhìn con
    Trong sáng, vô tư đượm cánh hồn
    Mê mải sách đèn nuôi ước vọng
    Mà lòng của mẹ quặn từng cơn!

    Con lớn lên dần bên gối mẹ
    Trong dòng biển thắm ấm tình cha
    Nhấp nhô theo nước về sông lớn
    Hướng vọng mây ngàn một chốn xa

    Không thể để con phải nhuốm sầu
    Biến hồn tượng đá lặng chìm sâu
    Cho nên thắt thẻo niềm riêng mẹ
    Chỉ dưới đêm buồn nghẹn khổ đau

    Năm xưa hụt hẫng chuyến đò đời
    Sắc thắm phai dần cõi mộng rơi
    Lạc lõng, chơi vơi thuyền bến đổ
    Đành dừng ghé lại, cất chèo bơi!

    Nào hay nửa độ ánh phai mờ
    Mới biết nơi nầy chẳng có thơ
    Nhưng trót cắm sào neo chỗ đậu
    Chỉ còn ảm đạm với chơ vơ

    Mẹ thấy nát lòng cuộc sống chung
    Tình yêu nhạt nhẽo cuốn hoàng hôn
    Chim đơn tịch vắng sầu tơi hót
    Vắng lặng mờ khuya xé mảnh hồn

    Vạn khúc êm đềm của trái tim
    Từ lâu mẹ khoá kín im lìm
    Đêm chung giường chiếu hồn xa biệt
    Hai sắc lạnh lùng trải bóng đêm…

    Nếu như hiểu được sự tình nầy
    Nửa độ hoa hồng có lắc lay
    Cánh mỏng dật dờ theo gió lộng
    Hương ngàn con trẻ có còn say!

    Nguyễn Thành Sáng


  3. #3
    Thành viên mới Nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Nov 2017
    Bài viết
    27
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn 0/0 bài

    Mặc định

    MỘT CÁNH CHIM BAY
    Biển sóng gợn buồn nhịp trái tim
    Mờ treo thăm thẳm cuối trùng dương
    Trời kia thấp thoáng, dần trôi đến
    Viễn xứ từ nay dõi bước đường!

    Một dãy đen dài tận chốn tha
    Cánh thuyền hướng thẳng cố lần ra
    Từng cơn nhấp nhố lay gan ruột
    Bỏ lại sau lưng xứ sở nhà

    Gió thổi ngang tai tiếng vụt vù
    Mơ màng năm tháng những chiều thu
    Đìu hiu len lỏi vào mưa lạnh
    Theo thắt hồn sương, cuốn mịt mù…

    Thôi rồi! Gởi lại mảnh tình quê
    Phố chợ, con đường, chuỗi bước đi
    Nụ thắm, môi hồng, trăng bến mộng
    Dòng sông, đò nhỏ…chẳng còn chi!

    Rồi đây dưới bóng hoàng hôn đổ
    Khách lạ phương nầy nhỏ vấn vương
    Khắc khoải, dạ sầu, đang lững thững
    Niềm thương, nỗi nhớ vượt biên cương

    Hay sắc, hào hoa chóa ngợp đầy
    Đẩy đời phiêu bạt đến gần đây
    Chụp lên cho khuất bầu xưa cũ
    Để nhạc, cung đàn thả gió mây…

    Vì sao vườn sẵn lại không màng
    Làm cánh lỡ làng vạn dặm tang
    Phong vũ chập chùng, chim lữ thứ
    Tìm vầng ánh tỏ nẻo xa xăm!


    Nguyễn Thành Sáng


  4. #4
    Thành viên mới Nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Nov 2017
    Bài viết
    27
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn 0/0 bài

    Mặc định Tình gieo tiếng gọi



    Tình gieo tiếng gọi

    Canh đêm vắng lặng, nỗi buồn tơi
    Gió chuyển mây ngàn phủ ánh rơi
    Bóng nguyệt đang đầy, lan toả vợi
    Cung trời giờ biến, choáng mờ trôi

    Xa xôi hồn bạn sầu tăm tối
    Gần gũi tình trăng thắm rạng ngời
    Ủ ấp nguồn thương, gieo tiếng gọi
    Ấm lòng giá lạnh, mộng yêu ơi!

    Nguyễn Thành Sáng





  5. #5
    Thành viên mới Nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Nov 2017
    Bài viết
    27
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn 0/0 bài

    Mặc định


    Nén lại mà lo đi anh

    Đừng buồn nghĩ ngợi nữa anh ơi
    Chớ để hồn đau ghịt mảnh đời
    Cho bóng chim sầu thêm rủ cánh
    Rơi vào bão táp để chơi vơi

    Cha Mẹ muốn em bỏ gặp anh
    Tìm về nẻo sống một vầng trăng
    Có ngàn lóng lánh soi dòng biếc
    Điệp khúc ngân nga trải mộng lành!

    Bởi cuộc tình ta quá đổi đen
    Mây mờ che ám một vùng đêm
    Đâu đây tiếng dế sầu chành chạch
    Bóng tối bao trùm phủ kín em

    Cuộc đời đâu chỉ có lời thương
    Cơm cháo, áo tiền phải vấn vương
    Tay trắng anh làm sao kết mộng
    Ấm lòng trăng gió cuộc yêu đương!

    Mai mốt đi vào cảnh sống chung
    Tình nồng thắm đượm đóng vào khung
    Ta quay đối mặt vào gian khó
    Túng quẫn, khốn cùng, cắt trái thương

    Để rồi héo lạnh, sầu tan tác
    Mộng cũ thời yêu trả lại xưa
    Sẽ nghẹn trong lòng, ôm nỗi nhớ
    Trách mình xem nhẹ chuyện sầu mưa

    Nếu nặng tình nhau anh cố lên
    Âm thầm tạm nén nhạc lòng rên
    Vươn đôi cánh rộng vào sương gió
    Tìm ánh trăng soi, trải bóng nền

    Giữ tình ta mãi với thang thênh!


    Nguyễn Thành Sáng


  6. #6
    Thành viên mới Nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Nov 2017
    Bài viết
    27
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn 0/0 bài

    Mặc định

    Tình Mộng Thênh Thang

    Trải giấc mộng hồn dưới bóng trăng
    Tình thơ, ý sống, nỗi niềm dâng
    Dẫu bao sóng gợn vờn theo nước
    Điệp khúc tơ vương mãi lộng tầng!

    Tay chèo lẳng lặng, cứ dần trôi
    Nhàn nhẹ, đong đưa dưới bóng trời
    Lòng gửi xa xôi về bát ngát
    Con thuyền êm ả, lướt ngàn khơi

    Gió lặn, lơi dần, vọng nhớ thương
    Tình ai, sắc đượm dưới canh trường
    Khi như da diết trao ngàn thắm
    Lúc quyện âu sầu, giọt nhỏ sương

    Có lúc thăng cao, hồn trải rộng
    Tình yêu chấp cánh duỗi bay xa
    Vượt qua biển lộng ngàn chao động
    Trầm ngắm hoàng hôn phủ nắng tà!

    Rồi cũng có khi thấy mỏi mê
    Đường về nẻo sống nặng lê thê
    Đôi chân khấp khểnh đường xa quá
    Nhưng ảnh hồn thương mãi đậm thề…

    Một bầu tâm sự luyến hồn ta
    Quá nhớ trăng thương, nhớ mặn mà
    Vàng đá, sắc son lời nguyện ước
    Linh hồn tình ái nhịp ngân nga

    Dưới ánh thênh thang, lóng lánh vàng
    Vần thơ, ý đượm kết hồn trăng
    Dẫu cho nắng hạ chiều thanh vắng
    Lướt sóng, thuyền duyên vẫn nhịp nhàng!


    Nguyễn Thành Sáng

    - - - Tự động gộp 2 bài gửi trùng nhau - - -


    THẮM THU

    Như đã yêu nhau tự thuở nào
    Cho nên trống vắng thấy niềm nao
    Đường về chốn ấy trời xa thẳm
    Cách trở ngàn phương để đọng sầu

    Chẳng nữa lần thương phải bẽ bàng
    Làm hồn cánh nhạn trải mênh mang
    Ôm buồn tan tác, sầu ai cột
    Héo úa tim đơn, phủ mộng vàng

    Anh gói tình em qua bóng thơ
    Gởi về yêu dấu trọn hồn mơ
    Để trời lạnh lẽo, giờ khuya khoắt
    Có trái lòng anh hết thẫn thờ!

    Em hỡi! Nàng ơi! Hãy vững tin
    Đừng buồn, đừng tủi, cứ bình yên
    Vì đây! Viễn xứ hồn luôn đợi
    Tấm mảnh chăn chung quyện nỗi niềm

    Chuỗi sầu lặng lẽ, giấc man miên
    Vọng nhớ mây đường thuở mộng niên
    Giờ nhạt, sương tan, trôi thống thiết
    Chiều tàn ủ kết ánh trăng duyên

    Linh hồn sỏi đá kể từ nay
    Trả lại xa xưa vạn héo gầy
    Chôn lấp ưu phiền, trăn trở hỡi
    Rượu sầu đổ cạn, chẳng hoài say

    Theo thắt năm xưa héo nỗi lòng
    Khát khao, vọng tưởng mối tình trong
    Thì giờ tri kỷ, hồn thơ mộng
    Đã có rồi đây, sợi chỉ hồng!


    Nguyễn Thành Sáng


  7. #7
    Thành viên mới Nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Nov 2017
    Bài viết
    27
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn 0/0 bài

    Mặc định

    MỘT MỐI TÌNH SI

    Vẫn biết rằng em nước chảy dòng
    Niềm xuân phơi phới, sắc thanh trong
    Vô tư khép nụ, vầng dương toả
    Êm ả, đong đưa chẳng bụi hồng!

    Nhưng tôi! Kiếp bướm, quyện phù sinh
    Dưới ráng ban mai khát nỗi tình
    Lãng đãng, chập chờn theo lối mộng
    Nghe lòng vương vấn đoá hoa xinh

    Rồi cứ vườn xuân mãi lượn chao
    Thầm mong hé nhụy để bay vào
    Vậy mà mấy độ ngàn lay động
    Thắm vẫn vô tình ánh chẳng dao

    Nắng sớm, mưa chiều đêm vắng tịch
    Nỗi buồn phiêu lãng ngắm chơ vơ
    Mong xa ẩn hiện bầu loang ánh
    Một mảnh hồn si vẫn lặng chờ!

    Nào hay chuyển lộng kéo mây ngàn
    Tan tác thân nầy, cánh xé toang
    Phận bạc rã rời, tiêu tán xác
    Ôm sầu vĩnh biệt giấc mơ trăng…

    Thời gian ngày cũ đã không còn
    Hương thắm hôm nào nhạt bớt hơn
    Xanh, đỏ, trắng ,vàng…xa vắng vẻ
    Trả bầu cô tịch phủ hoàng hôn…

    Một thuở ai kia lảy tiếng đàn
    Đợi người xuân nữ ngắm nhìn ngang
    Giờ đây chỉ thoảng màu dư ảnh
    Kẻ để trần gian khúc võ vàng!


    Nguyễn Thành Sáng


    - - - Tự động gộp 2 bài gửi trùng nhau - - -

    Nỗi lòng một cánh chim

    Ửng đằng lố nhố dãy tầng cao
    Đè tấm mờ đen sóng gợn vào
    Mỗi phút thời gian, trôi ngược lại
    Càng gần nhịp đập dậy lao xao!

    Đây rồi! Chốn hẹn xứ trời Âu
    Cuốn lại từ nay mảnh nhuốm sầu
    Để bước thang mây miền đất hứa
    Hay vùng vương vấn, nhớ tình sâu

    Hò hét rộ lên phủ sóng hờn
    Nhịp theo nhô nhấp đẩy từng cơn
    Ẵm bồng, hối hả, tay bưng xách
    Nhẹ nhõm lênh đênh mặc sống còn

    Vậy mà ảm đạm níu hồn tôi
    Giữa cảnh rộn ràng, lượn ánh trơi
    Lãng đãng, chập chờn nơi trí não
    Niềm thương, nỗi nghẹn buộc tan trôi

    Còn đâu phố chợ với đường đi
    Bến nước, dòng sông, ánh nguyệt thề
    Những tiếng ê a thời tuổi dại
    Bao chiều kỷ niệm trải lê thê

    Ánh mắt người thân đâu thấy nữa
    Ngọt ngào gần gũi tiếng quê hương
    Tình yêu đang độ mùa hoa nở…
    Tất cả nầy đây…..vỡ đoạn trường!

    Biết đến bao giờ chim trở lại
    Khung trời yêu dấu của hồn say
    Hoặc phơi cánh gãy bầu sương lạnh
    Uất hận ngàn năm chuỗi đọa đày!



    Nguyễn Thành Sáng


  8. #8
    Thành viên mới Nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Nov 2017
    Bài viết
    27
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn 0/0 bài

    Mặc định

    TÌNH VỠ

    Cả một vùng đen phủ xuống rồi
    Trời ơi! Tình thật đã xa tôi
    Trọn đời vĩnh biệt, ôm tan vỡ
    Một kẻ sầu sương, rụng rã rời!

    Sao lại giờ nầy phải đứng đây
    Trộm nhìn pháo nổ cưới nhà ai
    Để trông vui đón mừng hôn lễ
    Và nghẹn âm thầm nỗi đắng cay

    Em trắng tinh khôi màu áo cưới
    Môi hồng rực thắm nét xuân tươi
    Găng tay che khuất ngày xưa nắm
    Rộn rã, rền vang đón một đời

    Có lẽ giờ đây chẳng bận lòng
    Bởi hồn xưa cũ mới chôn xong
    Hôm qua trao gửi dòng dư lệ
    Quà tiễn sau cùng tặng gió đông?!

    Tôi biết tình tôi đã lỡ làng
    Vì không kéo nổi một vầng trăng
    Cho ai được sáng khi trời tối
    Nên phải đành cam nhận phũ phàng

    Em cứ vui đi, và hãy quên
    Thuở nào êm ả dưới trăng lên
    Anh à! Đẹp quá đêm nay hỉ…
    Một chuỗi cung đàn… khoả mất tên

    Ôi hỡi! Rồi đây những giá đông
    Em ngồi đan áo ấm cho chồng
    Có nghe trong gió thời đưa thoảng
    Ta vắng nhau rồi…lạnh lắm không?!


    Nguyễn Thành Sáng

    - - - Tự động gộp 2 bài gửi trùng nhau - - -


    MỘT MẢNH ĐỜI

    Ánh choá vụt vù trên dãy đen
    Dòng xe lui tới dưới khung đèn
    Thân khô lủi thủi trề vai quảy
    Há bận phồn hoa với vọng kèn!

    Như tấm xương đen rải ánh tàn
    Mảnh sầu lặn mất, biến thành cân
    Đầy bao nhanh nhé thôi không kịp
    Mấy đứa đằng sau hớt lại phần

    Vội vã bươi thùng, mắt đảo liên
    Như tìm nơi đó nỗi niềm riêng
    Đủ cơm hay chỉ phần lưng lửng
    Để giữa sáng mai, cái bụng phiền

    Cuộc đời chẳng mệt trí mà lo
    Của cải rớt dài trời khéo cho
    Chỉ có vun đầy hay tóp tọp
    Trong bao vạn tuế dính tò tò!

    Bến sống là đây, những bóng đời
    Tung hoành ngang dọc ít mồ hôi
    Trải hoài trên phố vài mươi mét
    Từng cụm, chỉ cần…chẳng gớm hơi…

    Tôi thấy trong lòng nỗi xót đau
    Cũng nầy vóc vạc giống như nhau
    Một cây xanh mướt, thòng quả mộng
    Lại nhánh củi cùn, gãy lắc chao

    Ôi hỡi! Vì sao có cái nghề
    Không cần vốn liếng, chỉ cần đi
    Miễn sao lót dạ ngày qua bửa
    Dơ bẩn, hèn thân, chẳng bận gì!


    Nguyễn Thành Sáng


  9. #9
    Thành viên mới Nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Nov 2017
    Bài viết
    27
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn 0/0 bài

    Mặc định

    MỐI SẦU BÊN DÒNG QUAN HỌ

    Lặng đứng chờ em ghé bến sang
    Bên bờ sông mát cạnh ven làng
    Dưới bầu êm ả vầng trăng thẹn
    Lắc nhẹ ánh vàng phủ bóng anh!

    Rồi tay vuốt nhẹ mái tình xanh
    Khiến trái trong em nhịp khúc hành
    Cảm xúc dâng trào cao vút mãi
    Bàn kia cứ thế chớ ngưng thôi

    Điệu hò quan họ chẳng pha phôi
    Tặng mãi cho nhau nhé mộng ơi
    Xin cánh đừng bay, gieo giọt khóc
    Để buồn canh cánh, ánh pha rơi…!

    Nhưng rồi gió cuốn, kéo mây dài
    Ngày tháng, âm thầm mộng vắng ai
    Thắm thoát thời gian dần cuốn mãi
    Ba năm biền biệt, ngóng hình anh

    Nào hay duyên bạc nát hồn xanh
    Mồ lạnh, người thương chẳng một lời
    Chiếc bóng, lệ hờn, sao nở khác
    Cho ngàn tan tác quấn em đau!


    Nguyễn Thành Sáng


  10. #10
    Thành viên mới Nguyenthanhsang's Avatar
    Tham gia
    Nov 2017
    Bài viết
    27
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn 0/0 bài

    Mặc định


    VƯƠNG VẤN NỖI NIỀM XƯA

    Sóng nước, dòng sông buổi lớn ròng
    Vẫn lờ lặng lẽ sắc thanh trong
    Sương lam ẩn hiện, màu lan toả
    Dưới ánh vầng dương trải nắng hồng!

    Nơi đây một thuở mộng vườn sinh
    Cánh bướm sầu ai nức nở tình
    Đêm vắng hanh hao buồn nhỏ mộng
    Mơ màng, vọng tưởng đoá hoa xinh

    Ngày tháng thân nầy cứ lượn chao
    Cành kia nơi ấy, mãi bay vào
    Bao lần ngân tiếng tim khua động
    Mà thắm vô tình chẳng lắc dao

    Đêm sương mù mịt, bầu cô tịch
    Dõi bóng, thẫn thờ, nỗi nghẹn vơ
    Bỏ gánh đêm trăng, mò suối ánh
    Vơi niềm tan tác, héo thu chờ!

    Ngờ đâu lạc gió, xé mây ngàn
    Quấn cánh lỡ làng rách toạt ngang
    Rụng rã tơi bời, rơi nát xác
    Nghẹn ngào hồn bạc lịm mơ trăng…

    Vần thơ, ý nhạc bến xưa còn
    Dẫu tháng năm dài vẫn đượm hơn
    Tiếng nấc tận cùng ôm quạnh quẽ
    Gieo niềm rung cảm chuỗi hoàng hôn

    Giờ đây loáng thoáng khúc cung đàn
    Vượt vút thượng tầng, cõi lộng ngang
    Vương vấn hương xa, hồn dĩ ảnh
    Dạt dào, lãng đãng giấc tơ vàng!


    Nguyễn Thành Sáng


+ Tạo chủ đề mới

# Đăng bình luận qua Facebook

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •