PDA

Xem bản đầy đủ : Truyện: Cái giá mà em phải trả



emyeuanh1k
12-03-2013, 03:06 PM
Đại ngồi gục đầu trên bàn điều tra xét hỏi. Anh công an có rọi ánh mắt nghiêm khắc lạnh lùng nhìn lão. Lão ta thấy chưa bao giờ trong đời mình nhục nhã như vậy. [Thành viên mới thấy nội dung]
Nguồn truyện tại đây: [Thành viên mới thấy nội dung]

Anh công an còn rất trẻ, tuổi đời chỉ hơn con gái ông ta vài tuổi. Ánh mắt của anh nghiêm nghị nhưng sâu thẳm tận cùng ánh lên sự khinh bỉ, sự khinh bỉ của thế giới đàn ông trút lên lão. Lão ta xứng đáng bị như vậy với tội đồ kinh tởm, truyen loan luan một vị lãnh đạo tai to mặt lớn phạm tội mua bán dâm và giao cấu với trẻ vị thành niên. Lão ngượng ngùng tránh ánh mắt anh và trả lời lý nhí: - Cô ấy tự nguyện… - Lão ấp úng - Ông 53 tuổi hiểu luật pháp, kinh nghiệm sống nhiều, ứng xử đa dạng, cô ấy 14 tuổi, chưa học hết trung học cơ sở. Vậy trách nhiệm thuộc về ai? - Tôi có tội... - Cộc, cộc… Oanh rụt rè gõ cửa phòng giám đốc. - Mời vào – Tiếng người đàn ông vọng ra. Oanh bước vào: - Cháu chào chú! - Ngồi đi. Tôi đã già đến thế ư? Oanh lúng túng khi giám đốc Đại cười rất dịu dàng và cùng lúc ánh mắt của ông ta như muốn lột hết những thứ trên người cô. Oanh rùng mình, cô thu người lại một cách vô thức. Ùa về trong Oanh cảm giác một con hổ đang vờn con nai con tội nghiệp trong chương trình thế giới hoang dã trên ti vi mà cô đã từng xem. - Em đưa hồ sơ tôi xem – Giám đốc Đại cất lời dịu dàng. - Dạ - Cô rụt rè mở túi xách. - Tốt, em đạt yêu cầu tuyển dụng. Ngày mai em bắt đầu đi làm, truyen loan luan em sẽ làm ở bộ phận chăm sóc khách hàng, tất nhiên sẽ có thời gian thử việc. - Thật ư? – Oanh bất ngờ. Cô bất ngờ vì với cái hồ sơ khiêm tốn mà cô lại xin được việc dễ dàng ở một công ty lớn. - Thưa… anh! Thời gian thử việc bao lâu ạ? - Em nghĩ xem ai là người quyết định thời gian thử việc? – Giám đốc Đại nheo mắt cười. - Dạ! Em cảm ơn sếp! Oanh vui vẻ bước ra khỏi phòng giám đốc Đại. Khi ngang qua khu văn phòng, vẻ đẹp lộng lẫy, trẻ trung hiện đại của cô khiến đám nhân viên chú ý. Họ nhìn cô với ánh mắt bí hiểm. Ôi dào, không cần phải nghĩ xa đến thế, truyen loan luan trước mắt giám đốc có thiện cảm là mình có hi vọng rồi. Mình sẽ giữ giới hạn khoảng cách, lo gì. Oanh vừa đi vừa nghĩ. Một tuần thử việc với những công việc linh tinh lặt vặt không cụ thể tại bộ phận chăm sóc khách hàng khiến Oanh lo lắng. Không có một công việc cụ thể nào, mình sẽ lấy kết quả thử việc từ đâu đây? Chiều thứ 7, khi cô đang thu dọn một số tài liệu vương vãi trên bàn, thì giám đốc Đại bước vào:
- Em rất tiến bộ. - Dạ - Cô ngạc nhiên lúng túng – Nhưng em chưa có công việc cụ thể nào cả. - Sẽ có, chiều nay tôi mời em đi ăn, chúng ta sẽ bàn tiếp – Giám đốc Đại nhìn sâu vào mắt cô khiến toàn thân cô lạnh toát. - Dạ… em không thể đi được ạ. - Vì sao? Nếu em không đi em sẽ không biết được kết quả thử việc đâu, thời gian thử việc của em hết rồi. Nếu đi, em đợi tôi ở sảnh sau giờ làm. Không. Mình không thể đi, ánh mắt lão như muốn ăn tươi nuốt sống mình, nhưng nếu mình không đi thì sao, chắc là lần này mình sẽ không được tuyển dụng, công ty này lớn, lương cao, mình thì chỉ học đại học tại chức. Các công ty chỉ tuyển đại học chính quy, cái bằng vớ vẩn của mình biết bao giờ mới xin được việc, bố mẹ mình là công nhân nghèo, làm gì có vài trăm triệu xin việc cho mình. Thôi kệ, cứ đi, nhưng… tai tiếng thì sao, và còn Hùng nữa, chẳng lẽ mình phản bội anh ấy. Không sao, truyen loan luan kín đáo là được, mình đã dành cái quý giá nhất cho Hùng rồi, ai biết đó là đâu, sẽ là mặt nước ao bèo thôi mà… Giám đốc Đại đắc thắng nhìn thấy bóng cô thấp thoáng nơi sảnh. Trên đời này làm gì có ai không bị khuất phục trước cơm áo gạo tiền. Danh dự, phẩm chất là thứ hão huyền, những thứ đó đâu có đút vào mồm được. Tất cả đều diễn biến theo quy luật sinh tồn. Nơi thu hút sẽ là nơi có miếng ăn, có những thứ phục vụ cuộc sống. Sự hấp dẫn chẳng có ở đâu xa, mà ở ngay những đồng tiền của ta. Hà hà... Nhà hàng với ánh nến lung linh làm Oanh choáng ngợp, chưa bao giờ cô được đặt chân đến một nơi sang trọng như vậy. Giám đốc Đại lịch thiệp đưa cho cô một ly rượu vang, tự tay ông ta gắp vào bát cô những món ngon nhất. Giám đốc Đại chạm ly và chúc cô những lời mĩ miều: “Chúc em mãi mãi trẻ đẹp là lộng lẫy như bây giờ, chúc em sẽ có một tương lai ngời sáng, anh sẽ là tấm thảm để trải đường cho em…”. Oanh không biết mình uống bao nhiêu li nữa, cô lâng lâng khi Giám đốc Đại dìu cô vào phòng khách sạn. Vẫn nụ cười dịu dàng bí hiểm Giám đốc Đại thì thầm bên tai cô: “Anh yêu em như chưa bao giờ được yêu, anh chưa bao giờ yêu ai như yêu em…”. Những lời thì thầm, những cái vuốt ve điêu luyện của Giám đốc Đại làm cho Oanh thấy mình như đang ở thiên đường, hình bóng Hùng mờ dần… mờ dần và biến mất. Trước mắt cô Giám đốc Đại mới phong độ làm sao, chẳng lẽ đây mới là người đàn ông mà cô hằng mong ước, một người đàn ông bản lĩnh, phong lưu và ga-lăng… - Từ nay trách nhiệm của em lớn lắm, em sẽ là phó giám đốc phụ trách kinh doanh, truyen loan luan em có trách nhiệm ký cho được những hợp đồng, dự án. Dạo này tình hình kinh doanh của công ty không được tốt. Oanh ngây ngất trong ánh hào quang, cô đã quen với những chốn phong lưu khi tháp tùng Giám đốc Đại đi ký hợp đồng. Càng ngày cô càng ngưỡng mộ Giám đốc Đại. Cô thấy ông ta là người hoàn hảo, lịch lãm, thông minh. Hi hi… không những hấp dẫn cả bên ngoài mà còn hấp dẫn cả những điều bí mật, mình đã yêu ông ta mất rồi, xin lỗi Hùng, em có lỗi với anh nhưng tình yêu không có lỗi, em yêu Giám đốc Đại mới thực sự là tình yêu, ông ấy mới là người em mơ ước… Giám đốc Đại rất yêu mình. Nhưng Giám đốc Đại đã có vợ con rồi mình sẽ sao đây. Không sao, mình sẽ có con với ông ấy, khi đó mình sẽ chiếm được danh phận… - Em chuẩn bị tối nay tiếp một nhân vật quan trọng, có tính chất quyết định trong dự án, chúng ta phải cố gắng giành được dự án này, nếu không công ty mình sẽ rất khó khăn, em phải hết sức cố gắng đấy – Tiếng Giám đốc Đại cắt ngang dòng suy nghĩ của Oanh. - Vâng ạ. - Em đi làm tóc, ăn mặc thật đẹp, bảy giờ tối anh sẽ đón em. Nhìn thái độ xun xoe của Giám đốc Đại trước ông đầu hói, truyen loan luan bụng phệ. Oanh chắc chắn đây là một nhân vật tầm cỡ, có ảnh hưởng lớn đến cái dự án mà Giám đốc Đại đã nói. Giám đốc Đại ấn cô ngồi xuống bên cạnh ông đầu hói và gọi phục vụ rót rượu. Sau cái chạm cốc dường như ánh mắt của Giám đốc Đại cứ nhìn đi đâu đó, không hề nhìn thấy bàn tay mập như những quả chuối mắn đang trườn trên đùi cô. Cô giật mình khép đùi lại. Không nhìn thấy cô khép đùi lại nhưng cảm giác của Giám đốc Đại thật cao siêu, ông ta đưa mắt ra hiệu cô không được phép từ chối. Cầm ly rượu vòng qua bên cô ông ta ra lệnh như gió thoảng buộc cô phải chiều nhân vật này, cô mà làm phật ý ông ấy thì cô sẽ gánh hậu quả. Oanh cay đắng nhận ra Giám đốc Đại chưa bao giờ yêu mình, ông ta vừa muốn chơi hoa, vừa muốn bẻ cành bán hoa đây. Mình chỉ là một con chim mồi của ông ta. Nhưng con chim mồi cũng cần phải sống, phải ăn, phải sinh tồn và với Oanh bây giờ thêm một hay bớt một người đàn ông cũng chẳng có ý nghĩa gì cả. Được rồi, ông ta đã đưa mình dâng lên thì mình cũng theo nước mà lên, mình sẽ mê hoặc nhân vật lớn này để trị ông ta và mình sẽ có một tương lai mới. Oanh uốn éo chiều chuộng ông hói đầu bằng tất cả những kỹ năng mà cô đã học được từ Giám đốc Đại. Ông ta ngủ say như chết và tiếng ngáy như sấm dội của ông ta cô tin rằng mình đã thành công. Cô ngủ thiếp đi sau những tính toán của mình. Cô giật mình tỉnh dậy bởi tiếng bước chân nặng nề của ông đầu hói. Thấy cô ngồi dậy, ông ta vừa kéo quần vừa bẹo má cô: “Tạm biệt em yêu! Anh phải đi đây. Sẽ gặp lại em chứ? Cho em xin số điện thoại của anh? Em sẽ phục vụ anh”. “Không cần cô bé ạ, chúng ta chỉ gặp nhau một lần thôi, anh bận lắm, anh đi nhé! ”, ông đầu hói lạnh lùng như chưa từng cùng cô qua một đêm mây mưa. Cô em cũng khôn lắm, cô muốn bám lấy ta để tiến thân hả, tội gì ta phải gắn bó với em nào, mỗi kẻ nhờ đến ta vừa đưa ta phong bì vừa dâng ta kỳ hoa dị thảo, tội gì ta phải chăn dắt em nào cho mất công phiền phức. Ha ha, lão đầu hói vừa đi nhanh ra khỏi phòng vừa nghĩ… Cô thất vọng. Đúng là thói đời, vừa ân ái mặn nồng mà đã coi nhau như kẻ xa lạ. Trên đời này làm gì có tình yêu, tỉnh cảm giữa chốn quyền lực, tiền tài này. Chỉ có đam mê, trao đổi, và những kẻ kiếm tiền trên thân xác người khác. Cổ họng cô đắng chát. Rót cốc nước lọc uống một hơi dài. Cốc nước lọc đã làm cô bình tĩnh trở lại. Hừ, trên đời này cái gì cũng có giá. Mình sẽ bắt lão Đại trả giá… *** Giám đốc Đại vò đầu bứt tai. Mẹ kiếp dạo này công ty làm ăn chán quá. Thua lỗ bảo hành nhiều. Chắc thời gian này mình có vận đen… Oanh nhẹ nhàng đến bên đốc Đại, chiếc áo hở cổ khá sâu lộ đôi gò bồng đảo mát rượi. Cô nhẹ nhàng kéo đầu giám đốc Đại áp vào đó và thì thầm: "Anh đang buồn phải không? Có lẽ dạo này anh gặp vận đen, tìm cách giải đen đi anh”. “Giải cách nào?”. “Em nghe lão thầy bói nói dùng gái trinh có thể giải đen”. “Vớ vẩn”. “Thật mà, anh không tin thì cứ thử xem, có sao đâu, truyen loan luan nếu đúng thì giải được vận đen, nếu không thì cũng được giải trí, đáng bao nhiêu mà”. “Ừ, hay thử? Em bố trí nhé”. “Ok! Con gà đen. Em sẽ lo chu toàn. Hi hi…” *** Oanh ngồi bên cô gái cao ráo, ăn mặc sành điệu, thân hình nảy nở rực lửa, nhưng nhìn khuôn mặt cô ấy ngây thơ như học sinh, vừa vuốt tóc cô gái Oanh vừa thỏ thẻ: - Chiều ông ấy một ngày thôi, em sẽ có điền thoại mới, quần bò xịn, hội bạn của sẽ lác mắt cho xem. Một chiếc iphone sẽ vừa làm điện thoại vừa làm máy tính lên mạng, đám bạn em làm gì đã có? - Thật hả chị, thế thì dễ thôi mà – Nét mặt cô bé hồn nhiên. *** Giám đốc Đại mơ màng ngả người trên ghế, hà hà, con bé ngon thật, mịn màng chắc lẳn, non tơ. Đời người được mấy, tội gì không hưởng thụ. Làm ra nhiều tiền mà không hưởng thụ thì cuộc sống cũng vô nghĩa. Chẳng ai mang được gì theo lúc chết... Tiếng gõ cửa rứt khoát và nghiêm khắc bất thường làm giám đốc Đại giật mình. Một linh cảm không hay... Ba đồng chí công an bước vào: - Đề nghị đồng chí theo chúng thôi về phòng điều tra xét hỏi, có đơn của bố một cô bé tố cáo đồng chí… Giám đốc Đại giật mình và thoáng hiểu tất cả. Cũng đáng, truyen loan luan cả đời mình đã quen gài bẫy, sắp đặt kẻ khác. Đến lúc mình phải trả giá. Giám đốc Đại nhìn bầu trời qua khung cửa sổ, một dải mây đen sậm đang kéo đến. Hình như sắp có giông tố.