PDA

Xem bản đầy đủ : [Thơ] Buồn nơi dành cho những ai đang thấy buồn



huyenanh_pro
06-04-2011, 12:09 PM
Huyenanh sưu tầm mấy dòng thơ xả xì..trít ....:d hy vọng mang chút cười đến mọi người và những ai thấy buồn :)):))=))=))=)) hãy vui lên!


[Thành viên mới thấy nội dung]


♥♥♥ßuồn buồn mắc võng nằm chơi ->Ai ngờ võng đứt, buồn ơi là buồn♥♥♥

♥♥♥ßuồn buồn năm chục xé chơi ->Xé nhầm năm triệu, buồn ơi là buồn ♥♥♥

♥♥♥ßuồn buồn muốn đốt nhà chơi->Ai dè cháy thật, buồn ơi là buồn♥♥♥

♥♥♥ßuồn buồn lấy súng ra chơi->Bắn nhầm đứa bạn, buồn ơi là buồn♥♥♥

♥♥♥ßuồn buồn chán chán đi bơi->Ai ngờ hết nước, buồn ơi là buồn♥♥♥

♥♥♥ßuồn buồn đếm lá vàng rơi->Đếm hoài không hết, buồn ơi là buồn♥♥♥

♥♥♥ßuồn buồn muốn hắt xì hơi->Vậy mà không được, buồn ơi là buồn♥♥♥
Nào những ai có năng khiếu hài hước về thơ vui xin góp vào topic này nhé,Cám ơn.:)

LUONGYVIET
06-04-2011, 12:24 PM
Buồn ơi bỏ đi "Tám"
Ca từ của Ca khúc Sức mấy mà buồn Nhạc sĩ Phạm Duy sáng tác - vào đây để nghe

[Thành viên mới thấy nội dung]

Vì sao mà buồn?

Khi nhiều người đang "tan nát" - Chia ly - Đói - Khát - không còn nhà để trú lạnh, trú mưa, trú nắng?

Khi mà nhiều bệnh nhân rất giàu có... Không thể ăn, không thể ngủ, không thể đại tiện theo cách tự nhiên... đang chờ được trút hơi thở cuối cùng ?!

Còn PRO?
Mới chỉ vừa 30 năm hiện diện, và Cô có nhiều thứ; mà không phải ai cũng có thể có? - Sắc đẹp - sự trẻ trung - vốn tri thức - xe - nhà - áo quần lành lặn - bạn bè tốt - và những người thân???

Sức mấy mà buồn !? Buồn ơi bỏ đi "Tám" !

LUONGYVIET
06-04-2011, 12:49 PM
Buồn khi chiều len lén về;
Làm tôi nhớ đến bà mẹ quê của mình
Suốt ngày tất tả, quần xăn đến gối;
Óng thấp óng cao.
Nuôi con ăn học, nên người.
Cũng là ngày mẹ... ngậm cười;
Khi về với Tiên Tổ Trần Bùi (Nội Ngoại).
Mẹ chưa hề biết vui, biết sướng!
Niềm vui của mẹ là khi những đứa con;
Thi lên Lớp, vào Đại Học;
Ra Trường, có việc làm;
Có bạn đem về ra mắt mẹ...

Cha đã biền biệt, từ rất sớm.
Nước Non đã "gọi" cha và cha không quay về ...
Chiều về, mắt mẹ đỏ hoe;
Ra hè... mẹ ngóng người chồng mất tăm;
Mẹ tôi khóc... mà dấu bầy con.
Mẹ sao khóc?
- Mi nói chi lạ? Khóc chi con?
...
Chiều nay, nhớ mẹ ...
Tôi buồn... lắm!
Mẹ ơi! Chừ mẹ ở mô? (mẹ ở đâu)
Con đây nhớ mẹ, làm thô một bài
(làm thô - chứ không là làm Thơ; nên chi chẳng cần vần điệu - Quý Thành viên đừng chấp hí!)