PDA

Xem bản đầy đủ : [Thơ] Trang thơ



Lê Minh
24-03-2011, 11:29 AM
Để có thêm những khoảng thời gian thư giãn Lê Minh mạn phép xin lập một trang để các thành viên trong diễn đàn benhhoc.com cùng giao lưu và tâm sự. các bạn có thể sáng tác, sưu tầm ... và chia sẻ để mọi người cùng vui. các bài thơ có về tình yêu, về nỗi buồn , về ngành Y ... để mọi người cùng chia sẻ với bạn!
Rất mong trang Thơ sẽ đưa mọi người đến gần nhau hơn.



Tình Yêu

Ở kiếp người tình yêu là say đắm,
sống thương yêu sống giữa kiếp thần tiên.
Bao đau khổ chẳng thấy than phiền,
Lòng nhân ái hi sinh cho cuộc sống.

Khi mơ tưởng khát khao phiền muộn,
Tiếng gọi tình yêu giải thoát bao ưu phiền,
Tiếng yêu thương vượt vực thẳm vô biên,
khắp muôn nơi vui tràn niềm hoan lạc.

Khi ta yêu đâu nghe lời cân nhắc,
Là cảm xúc đẫn dắt nỗi đam mê,
Khi ta yêu quên cả lối về,
Cùng nhau bước trên thảm hồng hoa cỏ.

Là tình yêu, là thử thách cuộc đời,
Dưới trời xanh cùng hẹn thề nguyện ước,
Là cỏ hoa tràn ngập lối ta đi,
Là tình yêu kiếp người say đắm.

hoàng tử cóc
24-03-2011, 11:54 AM
Hoàng Tử Có thấy đấy là một ý kiến rất hay.
Để mọi người cùng tâm sư với nhau bằng thơ >:d<:x:x>:d<

Nguyễn Thị Uyên
24-03-2011, 02:40 PM
;;)hehe.thank bac' na.
[Thành viên mới thấy nội dung]ỨC LÀ SỐNG_NGỦ LÀ YÊU....[Thành viên mới thấy nội dung] TO LOVE & LIVE TO ....you want....

Bảo Linh
25-03-2011, 11:40 AM
BL cũng xin góp vui 1 bài

Xa em

Xa em ...
Anh thấy buồng gia diết
Như chim lẻ bóng lênh đênh giữa trời,
Xa em ...
Lạ lõng trơi vơi,
Thiếu vắng một nửa lòng anh nhớ nhiều,
Bởi anh đã chót,
Lỡ yêu một người.
Xa em ...
Lạnh lẽo sao trời,
Nửa đêm không ngủ
Bồi hồi nhớ em.
Biết rằng xa cách có ngày đoàn viên,
Xa em anh nhớ
Những ngày gần em.

Lê Minh
25-03-2011, 02:16 PM
Cảm ơn Bạn đã ủng hộ trang thơ Minh hiểu tâm trạng khi xa cách "một nửa của mình" thì buồn như thế nào.
không biết có bạn nữ nào có thể họa lại bài thơ xa em của Bảo Linh được không nhỉ?

Xa Anh

hoàng tử cóc
25-03-2011, 04:56 PM
Đêm Giáng Sinh Buồn

Đêm giáng sinh dù không theo đạo,
Vẫn nguyện cầu xin được phước bình an,
Xin tình ta chẳng phải dở dang
Xin tình yêu đôi ta hoài sắc thắm.

Ta yêu nhau mối tình say đắm
Yêu nồng nàn trọn kiếp nhân gian
Dưới chân chúa ta cùng nguyện thề ước
Tay trước ngực xin tình ta trọn kiếp nhân gian.

Giáng sinh này anh tìm về sứ đạo
Nơi thủa trước anh và em nguyện cầu trọn kiếp nhân gian
Nay tỉnh mộng anh hoài xa nghĩ
Mối tình mình chỉ được vậy thôi sao?

Giáng sinh này anh về nơi sứ đạo
Dưới chân chúa mùa đông xưa đôi ta cùng cầu nguyện
Mùa đông nay anh lẻ bóng một mình
Em ra đi anh nghĩ tới ngày mai: ...

Noel nay lại vang tiếng kinh cầu
Chuông sứ đạo thức lòng anh tỉnh lại
Noel buồn sứ đạo Hải dương ơ!
Trái tim anh in hình em mãi mãi...

Vĩnh biệt tình buồn em lẻ bước xa anh

Nguyenthanh
25-03-2011, 09:34 PM
Ngày chia tay mình em rơi nước mắt
Ngóng theo anh đến tận cuối con đường
em bật khóc ngậm ngùi chợt hiểu
chẳng bao giờ anh sẽ là của em.

Bởi.....

Nếu anh biết chỉ 1 lần thôi
Em đã khóc khi hiểu anh lừa dối
Trái tim em đã 1 lần nông nổi
Đã tin rằng mình thực sự yêu nhau

Nếu anh biết chỉ 1 lần thôi
Máu đông cứng và trái tim buốt giá
Em đã muốn quên đi tất cả
Nhưng cuộc đời có phẳng lặng bao giờ

Nếu anh biết chỉ 1 lần thôi
Anh đã hẹn nhưng anh chẳng tới
Nước mắt đẫm mi em khẽ nói
Em nhớ anh nhiều, em nhớ lắm anh ơi!

Tác giả: Hoichua.com

dungle_91
25-03-2011, 10:08 PM
Em họa lại bài xa em nhé
Xa anh
Xa anh........
Lòng em buồn man mác
Nỗi nhớ người da diết khôn nguôi
Tin nhắn đi không hồi âm trở lại
Ngồi một mình đêm tối lẻ loi
Đọc tin nhắn những dòng anh đã gửi
Anh của ngày xưa, của em đâu rồi??
Em còn nhớ nhiều đêm dài thao thức
12h vẫ tít tít nhắn tin
Nhớ câu chào " alo, em có đó ?
Nhắn tin lại cho anh nhé bé cưng"
và kết thúc bằng dòng tin nhắn
Ngủ ngon nhé bé iu của anh
Nhớ nhiều lắm anh à anh có biết
Lòng em vẫn thổn thức nhớ thương
Thương 1 người mà em biết rằng sẽ
Không bao giờ còn là của riêng em.
:d:d:d Heheeeeee. Thơ ngẫu hứng.

Nguyenthanh
25-03-2011, 10:40 PM
Xa anh 15 ngày em tưởng dài nửa tháng
Nhớ anh nhiều em có ngủ được đâu
Đêm 5 canh em chỉ ngủ canh đầu
Bốn canh sau em u sầu ngủ tiếp.

Lê Minh
27-03-2011, 11:24 AM
Lửa Tình

Khi đến với em thơ anh càng thi vị,
Nắng chiều buồn thảm cỏ mướt xanh,
Nơi công viên anh mải miết mong chờ,
Dưới gốc xà cừ anh tựa bờ vai nhỏ.

Cành phượng thắm em ép vào trang vở,
Thủa hoc trò anh vẫn dữ làm tin
Mối tình đó nghe hoài bao kỷ niệm
Lời hẹn ước của tuổi học trò.

Anh dìu em đi...
Hoa cỏ thẹn thùng,
Thảm cỏ xanh
In dấu một cuộc tình lãng mạn,
Làn gió nhẹ
Vuốt ve mái tóc huyền em mãi
Chiếc lá rơi
Lung linh màu mắt biếc em buồn.

Ngày mai ư!
Co chi thật cần thiết,
Còn Yêu em
Trăng khuyết cũng vẫn tròn
Em bên anh vần thơ thêm thi vị
Còn tình yêu
Là còn tất cả
Ngọn lửa tình
Còn cháy mãi trong ta.

Dr.Men
29-03-2011, 04:37 PM
Ý tưởng của Lê Minh rất hay, nhưng mình đề nghị là phần thơ đưa vào nên ghi rõ la sáng tác hay sưu tầm, nếu sưu tầm thì của ai, như thế sẽ hay hơn, và cụ thể hơn.

hoàng tử cóc
01-04-2011, 03:47 PM
Nhớ con...


Phương xa con nhớ mẹ không?
Đêm về ôm gối bên lòng...nhớ con
Lệ rơi giấc ngủ không tròn
Con ơi có biết mẹ mong mỏi mòn...

Mẹ cha đứt gánh giữa đường
Con thơ vô tội đau thương chia lìa
Phiên toà như buổi chợ khuya
Tan xong là mẹ vội về cố hương

Ngày mai riêng 1 con đường
Chỉ con với mẹ dặm trường mà thôi
Có con mẹ có niềm vui
Con là sức mạnh đẩy lùi khó khăn...

Nhớ con nhớ đến quặn lòng
Hơp tan tan hợp nát lòng người ơi...

Quynhhuong (HTC sưu tầm)

Bảo Linh
05-04-2011, 10:27 AM
Tôi kể bạn nghe một con đường,
Bao tiền của nhà nước mới đầu tư
Đường trải nhựa rộng thanh thang ôi Tuyệt...
Mấy tuần liền cáp điện hạ ngầm qua
Đường đào lên rồi chôn suống
Song công trình bác thơ điện Bỏ qua
Vài tháng sau mấy đoạn đường nứt toác
Máy cắt máy khoan mới ở đó đêm qua
Mấy ống nước nằm ngang đường ôi sợ!...
Lải bỏ đi khi lấp vội qua loa
Ba hố ga liền chẳng còn thấy nắp
Tối chập trờn một bác vừa lao qua
Đường không đẹp làm sai nên đo lại
Vẻ mặt đau, chiếc xe nát đầu.


Có lẽ là chỉ viết tới vậy thôi. Đó là con đường tôi vẫn đi hàng ngày có lẽ cũng dài tới hơn 1km mà mới có mấy tháng kể từ khi trải nhựa đã được đào lên vài lần và không it người "đo đường lại" như vậy:-w:-w

Lê Minh
08-04-2011, 11:49 AM
chào các bác trong diễn đàn vưa mới có người bạn gửi cho Minh một bài đọc nghe cũng thấy hay hay gừi mọi người cùng đọc.

Hịch Khoa học công nghệ
Khoa học Đại Vương Trần Công Nghệ

Ta cùng các ngươi
Sinh ra phải thời bao cấp
Lớn lên gặp buổi thị trường.

Trông thấy:
Mỹ phóng Con thoi lên vũ trụ chín tầng
Nga lặn tàu ngầm xuống đại dương nghìn thước
Nhật đưa rô bốt na nô vào thám hiểm lòng người
Pháp [Xì cốt len] dùng công nghệ gen chế ra cừu nhân tạo.

Thật khác nào:
Đem cổ tích biến thành hiện thực
Dùng đầu óc con người mà thay đổi thiên nhiên!

Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa
Chỉ giận chưa thể đuổi kịp nước Nga, vượt qua nước Mỹ, mà vẫn chỉ hơn Lào, hao hao Băng la đét.
Dẫu cho trăm thân này phơi trên sao Hỏa, nghìn xác này bọc trong tàu ngầm nguyên tử, ta cũng cam lòng.

Các ngươi ở cùng ta,
Học vị đã cao, học hàm không thấp
Ăn thì chọn cá nước, chim trời
Mặc thì lựa May Mười, Việt Tiến
Chức nhỏ thì ta… quy hoạch
Lương ít thì có lộc nhiều.
Đi bộ A tít, Cam ry
Hàng không Elai, Xi pic.
Vào hội thảo thì cùng nhau tranh luận
Lúc tiệc tùng thì cùng nhau “dô dô”.
Lại còn đãi sỹ chiêu hiền
Giáo sư, tiến sỹ, thạc sỹ, cử nhân, ai cũng có phần, không nhiều thì ít.
Lại còn chính sách khuyến khoa
Doanh nghiệp, giáo viên, trí thức, nông dân nhận cúp, nhận bằng còn thêm tiền thưởng.

Thật là so với:
Thời Tam quốc bên Tàu, Lưu Bị đãi Khổng Minh,
Buổi hiện đại bên Nga, Pu tin dùng Mét vê đép,
Ta nào có kém gì?

Thế mà, nay các ngươi:
Nhìn khoa học chậm tiến mà không biết lo
Thấy công nghệ thụt lùi mà không biết thẹn
Giáo sư ư? Biết “Thần đèn” chuyển nhà mà chẳng chạnh lòng
Tiến sỹ a? Nghe “Hai lúa” chế tạo máy bay sao không tự ái?
Có người lấy nhậu nhẹt làm vui
Có kẻ lấy bạc cờ làm thích
Ham mát xa giống nghiện “u ét đê”
Ghét ngoại ngữ như chán phòng thí nghiệm
Chỉ lo kiếm dự án để mánh mánh mung mung
Không thích chọn đề tài mà nghiên nghiên cứu cứu
Ra nước ngoài toàn muốn đi chơi
Vào hội thảo chỉ lo ngủ gật
Bệnh háo danh lây tựa vi rút com pu tơ
Dịch thành tích nhiễm như cúm gà H5N1
Mua bằng giả để tiến sỹ, tiến sy
Đạo văn người mà giáo sư, giáo sãi.
Thử hỏi học hành như rứa, bằng cấp như rứa, thì mần răng hiểu được chuyện na niếc na nô?
Lại còn nhân cách đến vậy, đạo đức đến vậy, thì có ham gì bút bút nghiên nghiên.

Cho nên
“Tạp chí hay” mà bán chẳng ai mua
“Công nghệ tốt” mà không người áp dụng.
Đề tài đóng gáy cứng, chữ vàng, mọt kêu trong tủ sắt
Mô hình xây tường gạch, biển xanh, chó ị giữa đồng hoang.
Hội nhập chi, mà ngoại ngữ khi điếc, khi câm?
Toàn cầu chi, mà kiến thức khi mờ, khi tỏ?
Hiện đại hóa ư? vẫn bám đít con trâu
Công nghiệp hóa ư? toàn bán thô khoáng sản
Biển bạc ở đâu, để Vi na shin nổi nổi chìm chìm
Rừng vàng ở đâu, khi bô xít đen đen đỏ đỏ

Thật là:
Dân gần trăm triệu "ai người lớn
Nước bốn nghìn năm vẫn trẻ con”!

Nay nước ta:
Đổi mới đã lâu, hội nhập đã sâu
Nội lực cũng nhiều, đầu tư cũng mạnh
Khu vực có hòa bình, nước ta càng ổn định
Nhân tâm giàu nhiệt huyết, pháp luật rộng hành lang
Thách thức không ít, nhưng cơ hội là vàng!

Chỉ e:
Bệnh háo danh không mua nổi trí khôn
Dịch thành tích chẳng làm nên thương hiệu.
Giỏi mánh mung không lừa nổi đối tác nước ngoài
Tài cờ bạc không địch nổi hắc cơ quốc tế.
Cặp chân dài mà nghiêng ngả giáo sư
Phong bì mỏng cũng đảo điên tiến sỹ.

Hỡi ôi,
Biển bạc rừng vàng, mà nghìn năm vẫn mang ách đói nghèo
Tài giỏi thông minh, mà vạn kiếp chưa thoát vòng lạc hậu.

Nay ta bảo thật các ngươi:
Nên lấy việc đặt mồi lửa dưới ngòi pháo làm nguy;
Nên lấy điều để nghìn cân treo sợi tóc làm sợ
Phải xem đói nghèo là nỗi nhục quốc gia
Phải lấy lạc hậu là nỗi đau thời đại
Mà lo học tập chuyên môn
Mà lo luyện rèn nhân cách
Xê mi na khách đến như mưa
Vào thư viện người đông như hội
Già mẫu mực phanh thây Gan ruột, Tôn Thất Tùng chẳng phải là to
Trẻ xông pha mổ thịt Bổ đề, Ngô Bảo Châu chỉ là chuyện nhỏ

Được thế thì:
Kiếm giải thưởng “Phiu” cũng chẳng khó gì
Đoạt Nô ben không là chuyện lạ
Không chỉ các ngươi mở mặt mở mày, lên Lơ xút, xuống Rôn roi
Mà dân ta cũng hưng sản, hưng tâm, vào Vi la, ra Rì sọt.
Chẳng những tông miếu ta được hương khói nghìn thu
Mà tổ tiên các ngươi cũng được bốn mùa thờ cúng,
Chẳng những thân ta kiếp này thỏa chí,
Mà đến các ngươi, trăm đời sau còn để tiếng thơm.
Chẳng những tên tuổi ta không hề mai một,
Mà thương hiệu các ngươi cũng sử sách lưu truyền.
Trí tuệ Việt Nam thành danh, thành tiếng
Đất nước Việt Nam hóa hổ, hóa rồng
Lúc bấy giờ các ngươi không muốn nhận huân chương, phỏng có được không?
Nay ta chọn lọc tinh hoa bốn biển năm châu hợp thành một tuyển, gọi là Chiến lược
Nếu các ngươi biết chuyên tập sách này theo lời ta dạy bảo thì suốt đời là nhà khoa học chính danh.
Nhược bằng không tu thân tích trí, trái lời ta khuyên răn thì muôn kiếp là phường phàm phu tục tử.

Vì:
Lạc hậu, đói nghèo với ta là kẻ thù không đội trời chung
Mà các ngươi cứ điềm nhiên không muốn trừ hung, không lo rửa nhục
Chẳng khác nào quay mũi giáo mà đầu hàng, giơ tay không mà thua giặc.
Nếu vậy rồi đây khi nước Việt hóa hổ, hóa rồng, ta cùng các ngươi há còn mặt mũi nào đứng trong trời đất này nữa?
Cho nên mới thảo Hịch này
Xa gần nghiên cứu
Trên dưới đều theo!

thien tu
21-04-2011, 03:34 PM
Chieu!

Gió thu ơi! Sao chiều sang vội vã
Buồn lá rơi nắng ngủ trong lá vàng
Để chiều qua một mình ai nín lặng
Khóc một mình trong sao xác thu rơi!

Buồn vì đâu lòng thu đem sầu tưởng.
Đám ma chiều cho những lá thu bay
Muà thu đã đi cùng ngàn đêm thương nhớ!
Quay trở về trong đêm lá me bay

Ai gọi gió từ ngàn xa trở lại
Cuốn mây chiều đêm không tưởng heo may
Nghe tim khóc từng nhịp như nhỏ lệ!
Đến bao giờ thu hết lá khô rơi ?

(

ngoclan2412
29-07-2011, 07:25 PM
Thu là thơ của đất trời, thơ là thu của lòng người...gió heo may lại về, chiều tím loang vỉa hè...người ra khơi xa...
[Thành viên mới thấy nội dung]


[Thành viên mới thấy nội dung] ([Thành viên mới thấy nội dung])

QUANTHANH63
05-08-2011, 05:24 AM
Cái đức lớn của trời đất là sự sinh, thì đạo người là phải theo đạo trời đất mà bồi dưỡng sự sinh. Đạo trời có 4 đức là: nguyên, hanh, lợi, trinh. Đạo người bởi đó mà có 4 đức: nhân, lễ, nghĩa, trí. Nguyên là nhân, đứng đầu trong các điều thiện, hanh là lễ, hội hợp các cái đẹp, lợi là nghĩa, định rõ các phận cho điều hòa, trinh tức là trí, giữ vững cái chính để làm gốc cho mọi sự. Bởi vậy Khổng Tử nói rằng: quân tử lấy nhân làm thể là đủ làm trưởng thành cho người, hợp các cái tốt đẹp là đủ làm cho hợp lễ, lợi cho vạn vật là đủ làm hòa cho cái nghĩa, biết cái trinh chính mà cố giữ là đủ làm gốc cho mọi sự. Vậy nhân là đầu các điều thiện, chủ bồi dưỡng sự sinh của trời đất .Bởi vậy, hiểu rõ chữ nhân, thì hiểu rõ cái tông chỉ nhất thể của Khổng giáo .
Thế nào là nhân? Các đệ tử hỏi Khổng Tử, thì ngài tùy học lực, tư cách từng người mà trả lời với mỗi người một khác. Nhan tử hỏi nhân, Ngài nói: sửa mình trở lại theo lễ là nhân ( theo thiên lý, bỏ hết tư dục ). Phàn Trì hỏi nhân thì Ngài nói: yêu người. Trọng Cung hỏi nhân thì Ngài nói rằng: ra cửa phải như tiếp khách lớn, trị dân phải như làm lễ tế lớn, điều gì mình không muốn thì đừng bao giờ làm cho ai. Tử Trương hỏi nhân thì Ngài nói: có thể làm được 5 điều ở trong thiên hạ là nhân vậy, 5 điều là: cung, khoan, tín, mẫn, huệ. Cung thì không khinh nhờn, khoan thì được lòng người, tín thì người ta tin cậy, mẫn thì có công, huệ thì đủ khiến được người. Cứ theo ý nghĩa mấy câu ấy, thì nhân là nói sự hành động của người ta phải hợp thiên lý chi công và bỏ hết cái tư tâm tư ý, khiến cho đối với người cũng như đối với mình, lúc nào cũng kính cẩn và thân ái như một vậy .

huehuy
05-08-2011, 04:37 PM
Ứoc gì thiên hạ tàn đi cả
Giữa ngã ba đường anh vói em