PDA

Xem bản đầy đủ : [Kinh nghiệm] VỊ GIÁM ĐỐC BỆNH VIỆN TỈNH MỔ TỬ THI - BS Nguyễn Tấn Tờn - Thai ngoài tử cung,



LUONGYVIET
23-02-2014, 06:03 PM
VỊ GIÁM ĐỐC BỆNH VIỆN TỈNH MỔ TỬ THI.

Cuối năm 1977 tôi được ông Vũ Tánh, giám đốc bệnh viện tỉnh Sông Bé nhận vào làm việc tại bệnh viện. Bệnh viện có 500 giường bệnh; Tôi trực tiếp điều trị ba dãy nhà bệnh nhân khoa nội nhân dân. Ba dãy nhà ngang mang phiên hiệu là A5, A6, A7; Mỗi dãy kê 30 giường bệnh. Thời đó ít có thầy thuốc nên hằng ngày một mình tôi thường phải khám và điều trị bệnh nhân cả 3 dãy nhà gần 100 bệnh nhân, thỉnh thoảng mới có bác sĩ tăng cường! Tôi chú ý đặc biệt dãy nhà A5 dành cho bệnh nhân Nữ; Hai dãy nhà A6 và A7 tiếp nhận bệnh nhân Nam. Hồi đó chưa tổ chức chuyên khoa nên các bác sĩ đa khoa phải khám và điều trị tất cả các loại bệnh Nội trừ bệnh Ngoại, Sản và Nhi khoa.
Tại A5 có một bệnh nhân khoảng 35 tuổi trông rất già, được nhập viện với chẩn đoán của phòng khám: Đau bụng chưa rõ nguyên nhân. Tôi khám và điều trị hàng ngày cùng với chẩn đoán đơn giản như thế, chỉ thêm một chi tiết sau xét nghiệm cơ bản là: Suy nhược cơ thể, thiếu máu, đau bụng do giun móc. Điều trị hơn một tuần với các loại thuốc hồi đó kể cả tẩy giun móc bằng vermox, sinh tố trị liệu, dịch truyền thì dùng các loại tự chế ở bệnh viện! Bệnh không giảm, có chiều hướng nặng hơn. Tôi xin hội chẩn liên khoa cũng không có gì mới, cũng chẩn đoán cũ. Tôi lo lắng, xin ý kiến của ông Giám đốc, ông trực tiếp khám và xem lại cách điều trị của tôi, ông không có gì than phiền. Ông bảo tôi phải mời hội chẩn lại, chú ý ý kiến của các vị thầy thuốc ngoại khoa, cũng không ai tìm thấy gì lạ trong ổ bụng của bệnh nhân. Tóm lại một “ca” bệnh suy nhược, thiếu máu, đau bụng do giun móc. Khám bệnh hàng ngày cũng chỉ thấy bệnh nhân đau nhẹ vùng hạ vị, bụng mềm xẹp; Về sản phụ khoa: Không trễ kinh, không rong kinh, khám bụng không thấy u, cục, các bộ phận khác như tim phổi, tiêu hoá, tuần hoàn, hô hấp… đều bình thường. Cứ như thế bệnh nhân ngày càng yếu, xanh xao. Tôi đặc biệt chú ý và lo lắng, khám bệnh sáng, chiều tái khám, điều trị đủ cách nhưng đã hơn nửa tháng bệnh không chuyển, ngày càng yếu. Tôi lại xin ý kiến Giám đốc, lại hội chẩn liên khoa, hội chẩn toàn viện! Nhiều lần như thế, có khoảng 7 đến 10 lần hội chẩn. Qua tuần lễ thứ 4, buổi chiều bệnh nhân tử vong, xác được để tại nhà vĩnh biệt (nhà xác). Năm giờ chiều hôm đó tôi chuẩn bị về nhà trọ thì ông Giám đốc xuống gặp tôi, ông bảo tôi ở lại bệnh viện đến 8 giờ tối làm việc với ông. Tôi lo lắng, đi ăn qua loa cái gì đó chờ đến 8 giờ tối. Trời mưa dầm, mưa có vẻ lâu tạnh. Đúng 8 giờ tối tôi vào phòng trực A5 thì đã có ông Giám đốc ở đó. Ông bảo tôi và ông xuống nhà xác mổ bụng bệnh nhân tử vong để tìm nguyên nhân? Ông nói có cái gì trong ổ bụng bệnh nhân? Tôi hơi sợ, tôi là thầy thuốc nội khoa có bệnh run tay từ nhỏ nên vấn đề mổ xẻ, kể cả mổ xác chết đối với tôi cũng là chuyện khó, nhưng tôi phải vượt sự lo sợ đó đi với ông Giám đốc (đến đâu thì đến! ). Ông Chước người giữ nhà xác được gọi vào mở cửa bật đèn nhà xác. Ánh sáng nhờ nhờ vì hồi đó điện 110volt thường không đủ hiệu thế. Nhà xác được xây dựng cùng thời với bệnh viện thời Pháp thuộc đến nay đã hơn 100 năm, cũ kĩ bẩn thỉu nhưng bố trí khá hợp lí. Nhà xác là một căn nhà nhỏ chỉ có 4mx6m, nằm cuối bệnh viện, được tách rời các khoa phòng, có đường đi ra con hẽm bằng đất đỏ bên hông bệnh viện, ưu tiên cho việc đem xác ra khỏi bệnh viện. Không hiểu sao ban ngày khi rảnh rỗi tôi thích xuống xem nhà xác và các xác chết nằm trong đó? Nhà xác có bàn thờ nhỏ xây xi măng, cũng có lư hương và nhang đèn để sẵn, đặc biệt là trên những bức tường nhà xác có nhiều bức tranh màu đen vẽ những con chim cú, con rùa, những hình người khô đét, cong queo, những thân cây thật lạ, tất cả đều màu đen, sơn đen, trông thật ma quái. Tôi vô cùng say mê những bức tranh ấy, những bức tranh của ông Chước vẽ, người cả một đời giữ nhà xác bệnh viện, đối với tôi chỉ có ông mới có những tuyệt tác hội hoạ như thế. Ông là người ít học, cao lêu nghêu, 10 bàn tay của ông lở loét do bệnh phong, thường vê thuốc rê thấm nước bọt gói giấy quyến mời tôi cùng hút thuốc. Sau này ông về hưu ở đối diện nhà tôi. Một buổi sáng ông chết êm đềm, vợ ông là chị ba hộ lý qua kêu tôi xác nhận ông đã chết!
Lời ông Giám đốc bảo ông Chước mở tấm khăn che mặt, cởi bỏ áo quần người chết để chúng tôi mổ bụng làm cho tôi trở về thực tế. Ông Giám đốc nhìn tôi, biết là có khó khăn cho tôi mổ bụng xác chết, như vậy tôi chỉ là người đi theo phụ việc! Lúc này trong nhà xác chỉ có hai tử thi nằm song song. Ông rạch bụng tử thi vừa chết chiều nay. Ồ… Máu, toàn máu, chảy lai láng trên cái bụng lép kẹp của tử thi, máu chảy tràn ra cả bàn đá đặt tử thi, chảy xuống sàn gạch bông cũ kĩ, bẩn thỉu. Ông Chước lấy mấy nùi giẻ thấm bớt máu, tôi cũng làm thế, tôi lau sạch máu trên thân tử thi, tôi lau máu bàn đá tử thi nằm. Có lẻ 1-2 lít máu tràn ra từ bụng tử thi nhưng trông thật khiếp! Ông giám đốc đưa tay sâu vào ổ bụng tử thi mò tìm… Ồ, một hài nhi đủ cả hình người, đầu mình tay chân mặt mũi, hài nhi khá lớn khoảng 3-4 tháng tuổi?
Đây rồi, sự thật đây rồi, ông giám đốc như hài lòng. Ông bảo ông Chước lấy hủ thủy tinh có formol ngâm hài nhi đem lên hội trường. Ông tự tay đóng bụng bệnh nhân. Tôi thật xấu hổ vì không giúp gì cho ông. Mười giờ tối mới xong công việc, tôi chào ông giám đốc xin về với đôi dép lào thấm máu, toàn thân hăng hắc một mùi máu tươi của bệnh nhân vừa mới chết, nặng nề, u uất một nổi buồn vô hạn, sự kém cỏi của mình trong quá nhiều vấn đề. Tôi về đâu? Sự cô đơn và sợ hải! Tôi ở một mình trong căn nhà thuê, thuộc khu nhà làng chiêu hồi ở Phú Lợi thời chế độ cũ, nhà nhỏ nhưng đất chung quanh rộng có nhiều cây điều, cây mít. Trời lác đác mưa nhưng tôi cứ đội mưa về đó. Về đến cổng, trời tối như mực, mưa vẫn rơi. Đã gần 11 giờ đêm, tôi gồng mình đi vào cửa, không biết sao tôi hốt hoảng, loạng choạng va đầu vào gốc mít mọc nghiêng, đau quá! Vào đến nhà mùi máu tanh quá, khó chịu quá. Tôi phải đi tắm, đi qua một căn nhà bỏ hoang mới có giếng nước, trời thì mưa, lạnh kinh khủng, 12 giờ đêm tôi vào giường ngủ. Sau những việc xảy ra tôi sợ quá, sợ quá! ... Trên bàn kê đầu giường ngủ của tôi có một bóng đèn tròn, điện được anh Tư Lên cán bộ sở nông nghiệp cho sử dụng, nhà anh cách nhà tôi một khuôn đất cây cối um tùm. Tôi gắn chốt điện của bóng đèn vào ổ điện lỏng lẻo. Tôi mất bình tỉnh vì sợ “Ma”, tôi thật vụng về… Tôi bị điện giật rơi từ trên giường xuống đất, điện vẫn không đỏ, tôi lấy mền che kín mặt chịu đựng như thế suốt đêm. Trời hừng sáng, sướng quá tôi bật dậy ra đi thật sớm, uống một ly cà phê sáng chờ giờ vào giao ban bệnh viện.

Bảy giờ hôm đó có đủ bác sĩ các khoa - phòng, các bác sĩ trực đêm. Trên bàn giao ban là chiếc bình thuỷ tinh đựng hài nhi ngâm formol. Sau buổi giao ban thường lệ ông Giám đốc thông báo kết quả mổ tử thi trường hợp bệnh nhân khá quen thuộc đã được nhiều bác sĩ khám, đã được hội chẩn nhiều lần không chẩn đoán được, đã chết chiều qua và được mổ tử thi đêm qua. Hồi đó bệnh viện chưa có khoa giải phẩu tử thi!
Bệnh nhân chết do thai ngoài tử cung vỡ! Là bệnh nhân do tôi trực tiếp điều trị, tôi không bao giờ quên được cái chết đó, nó in đậm vào trí óc, theo tôi đến bây giờ. Sau này tôi được ông Giám đốc tín nhiệm giao vài nhiệm vụ trong bệnh viện... Sự may mắn và linh hồn người chết? Đã giúp tôi thoát được hầu hết những “ca” bệnh thai ngoài tử cung được tôi chẩn đoán.

Ông Vủ Tánh, giám đốc bệnh viện tỉnh, người tầm thước, khuôn mặt khắc khổ, nóng nẩy…Nhưng đối với bệnh nhân ông rất nhiệt tình, thương mến người bệnh vô cùng. Hơn 10 năm làm việc tại bệnh viện, tôi đã học ở ông quá nhiều điều, gặp một ca bệnh khó tôi xin ý kiến của ông bất cứ lúc nào cho dù gần giờ tan sở, ông bỏ ăn tối ngồi cùng tôi suy nghĩ giải quyết cho bệnh nhân có lúc 8-9 giờ tối mới về nhà! Ông không những là người thầy trong chuyên môn, người thầy trong y đức mà còn là người anh trong cuộc sống có quá nhiều khổ ải của tôi…Nhiều việc làm của ông giúp tôi lấy lại niềm tin rằng cuộc sống này vẫn tốt đẹp. Ông mất ngày 30 tháng 4 năm 1996 để lại nhiều luyến tiếc của bạn bè, đồng nghiệp và là một mất mát lớn của gia đình tôi.
Ngày 2 tháng 8 năm 2006
( BS Nguyễn Tấn Tờn )